Ông ấy giỏi
- Người chồng nói với vợ - anh thấy ông huấn luyện viên đội tuyển bóng đá nữ phải là người tài giỏi lắm!
- Em thấy ông ấy cũng bình thường như mọi huấn luyện viên khác chứ đâu có gì là giỏi.
- Giỏi lắm chứ! Em không thấy ông ấy nói gì cái cô đều nghe tăm tắp. Còn anh chỉ có "huấn luyện" một mình em mà cũng không xong.
Ai giỏi
Hai học trò kể về bố mình:
- Bố tớ giỏi lắm! Hôm nọ bố tớ tay không bắt cướp.
- Bố tớ còn giỏi hơn bố cậu, cứ mỗi lần đi nhậu về bố tớ còn "bắt được" hai chú cảnh sát đi kèm!
Thứ Tư, 28 tháng 4, 2010
Thứ Năm, 22 tháng 4, 2010
Chuyen vui
Một phụ nữ xin ly dị chồng với lý do tính nết chồng không tốt!
Quan tòa hỏi người chồng:
- Vợ ông kêu ca rằng từ mấy năm nay ông không nói với bà ấy một lời nào cả.
- Thưa quý tòa, đúng thế - người chồng đáp
- Tại sao lại như vậy?
- Thưa quý tòa, vì tính tôi quá lịch thiệp nên tôi không ngắt lời bà ấy.
Quan tòa hỏi người chồng:
- Vợ ông kêu ca rằng từ mấy năm nay ông không nói với bà ấy một lời nào cả.
- Thưa quý tòa, đúng thế - người chồng đáp
- Tại sao lại như vậy?
- Thưa quý tòa, vì tính tôi quá lịch thiệp nên tôi không ngắt lời bà ấy.
Thứ Sáu, 16 tháng 4, 2010
Những đêm không ngũ
--------------------------------------------------------------------------------
Nhớ hồi ở VN, quê của NH ở CáiTre gọi là Tân Thiềng , ChợLách,VĩnhLong bây giờ là BếnTre. Xuống ở chợ làng nầy, vô thêm mấy cây số nữa gọi la ấp Thiện Lương mới chổ nhà NH . Ở đây là kinh kùng nước cạn,khỉ ho cò gáy, buồn lắm ...bây giờ nghĩ lại mới thấy thương ...
Ở đây mùa nước được ăn bông "điên điễn". íts free! nhà NH nghèo mà ...cá thì xuống sông ...xúc ,tác...bắt cá tép ... lúc nước cạn với Nội hoặc nhửng bạn bà con cùng tranglứa : Loan ,Sang ,Cánh ...trong những ngày nghỉ học hoặc ngày hè.... NH luôn quanh quẩn với Loan như hình với bóng....
Rồi nào cá "Linh", sao giống tên mình vậy ? ..heheh...cá "linh" nấu bông xúng ...khô nước ...chan cơm ăn ...cuộc sống đạm bạc ......không được ăn thịt bao giờ ...lâu lâu đi ăn đám cưới , đám giổ mới thấy thịt ....ngon thiệt
Tháng mưa thì ra đồng tìm cá "Rô" . Mưa xuông, nước mát ...cá lên rãnh đẽ ...NH tìm cợ hội nầy bắt nó làm thịt . Cá mùa nầy lớn lắm ...nhưng ăn hơi rông ..nhưng khong sao ....Free đồi hỏi chi nhiều . Rồi nào có ốc "Buu" ốc "lác" ...rồi "Cua" nữa . Ra đồng đi vài dòng là đồ ăn thổi mái . Cua thì về dả ra nâu canh với rau gì cũng khong nhớ lắm nhưng ngon hoặc nấu bún rêu . Rau muống thì ra đồng nhặc ...
Nhưng có lúc buồn lắm ...mưa buồn thúi ruột à ...ảnh ương, cóc nhái kêu ....buồn lắm, nhà quê mà . ...ngồi nhìn sông nước đục ...lục bình nồi bồng bền ....cây cối trôi sông . Không biết thế giới bên ngoài ra sao ..có vui hây không ..thế giới của NH nhỏ lắm ....ngày tháng trôi qua dần maĩ cho đến một hôm . ...
Rồi một hôm NH thức dậy thấy mình đang ở Mỹ ...sao kỳ vây? tưỡng "chim bao" .....Từ đó làm NH quên mình là ai.....cuộc sống bon chen... from time to time ...lột xác hồi nào cũng không hay ?
Tối qua và không biết bao lần ...cảm thấy thương mình quê thật nhiều ....
Nhớ hồi ở VN, quê của NH ở CáiTre gọi là Tân Thiềng , ChợLách,VĩnhLong bây giờ là BếnTre. Xuống ở chợ làng nầy, vô thêm mấy cây số nữa gọi la ấp Thiện Lương mới chổ nhà NH . Ở đây là kinh kùng nước cạn,khỉ ho cò gáy, buồn lắm ...bây giờ nghĩ lại mới thấy thương ...
Ở đây mùa nước được ăn bông "điên điễn". íts free! nhà NH nghèo mà ...cá thì xuống sông ...xúc ,tác...bắt cá tép ... lúc nước cạn với Nội hoặc nhửng bạn bà con cùng tranglứa : Loan ,Sang ,Cánh ...trong những ngày nghỉ học hoặc ngày hè.... NH luôn quanh quẩn với Loan như hình với bóng....
Rồi nào cá "Linh", sao giống tên mình vậy ? ..heheh...cá "linh" nấu bông xúng ...khô nước ...chan cơm ăn ...cuộc sống đạm bạc ......không được ăn thịt bao giờ ...lâu lâu đi ăn đám cưới , đám giổ mới thấy thịt ....ngon thiệt
Tháng mưa thì ra đồng tìm cá "Rô" . Mưa xuông, nước mát ...cá lên rãnh đẽ ...NH tìm cợ hội nầy bắt nó làm thịt . Cá mùa nầy lớn lắm ...nhưng ăn hơi rông ..nhưng khong sao ....Free đồi hỏi chi nhiều . Rồi nào có ốc "Buu" ốc "lác" ...rồi "Cua" nữa . Ra đồng đi vài dòng là đồ ăn thổi mái . Cua thì về dả ra nâu canh với rau gì cũng khong nhớ lắm nhưng ngon hoặc nấu bún rêu . Rau muống thì ra đồng nhặc ...
Nhưng có lúc buồn lắm ...mưa buồn thúi ruột à ...ảnh ương, cóc nhái kêu ....buồn lắm, nhà quê mà . ...ngồi nhìn sông nước đục ...lục bình nồi bồng bền ....cây cối trôi sông . Không biết thế giới bên ngoài ra sao ..có vui hây không ..thế giới của NH nhỏ lắm ....ngày tháng trôi qua dần maĩ cho đến một hôm . ...
Rồi một hôm NH thức dậy thấy mình đang ở Mỹ ...sao kỳ vây? tưỡng "chim bao" .....Từ đó làm NH quên mình là ai.....cuộc sống bon chen... from time to time ...lột xác hồi nào cũng không hay ?
Tối qua và không biết bao lần ...cảm thấy thương mình quê thật nhiều ....
Trẻ thơ VN
--------------------------------------------------------------------------------
Hôm đó tôi nằm ôm hai giỏ thuốc chờ tới khoảng 3 giờ sáng mới có chuyến xe lam đầu tiên chở hàng từ Cam Ranh ra Nha Trang. Tôi đi bán thuốc xong, rồi mua hàng cho chuyến vô, mang lên nhà bà Cụ gần ga Phú Vinh ngủ rồi khuya lại đi. Thấy tôi chần chờ muốn đạp xe về thăm con, bà Cụ bảo:
Thứ Hai, 12 tháng 4, 2010
Sự tích cây vú sưả
Sự tích cây vú sữa
Ngày xưa, có một cậu bé ham chơi. Một lần, bị mẹ mắng, cậu vùng vằng bỏ đi. Cậu la cà khắp nơi, chẳng nghĩ đến mẹ ở nhà mỏi mắt chờ mong.
Không biết cậu đã đi bao lâu. Một hôm, vừa đói vừa rét, lại bị trẻ lớn hơn đánh, cậu mới nhớ đến mẹ, liền tìm đường về nhà.
Ở nhà, cảnh vật vẫn như xưa, nhưng không thấy mẹ đâu. Cậu khản tiếng gọi mẹ, rồi ôm một cây xanh trong vườn mà khóc. Kỳ lạ thay, cây xanh bỗng run rẩy. Từ các cành lá, những đài hoa bé tí trổ ra, nở trắng như mây. Hoa tàn, quả xuất hiện, lớn nhanh, da căng mịn, xanh óng ánh, rồi chín. Một quả rơi vào lòng cậu. Môi cậu vừa chạm vào, một dòng sữa trắng trào ra, ngọt thơm như sữa mẹ.
Cậu nhìn lên tán lá, lá một mặt xanh bóng, mặt kia đỏ hoe như mắt mẹ khóc chờ con. Cậu bé òa khóc. Cây xòe cành ôm cậu, như tay mẹ âu yếm vỗ về.
Trái cây thơm ngon ở vườn nhà cậu, ai cũng thích. Họ đem về gieo trồng khắp nơi và gọi là cây vú sữa.
Ngày xưa, có một cậu bé ham chơi. Một lần, bị mẹ mắng, cậu vùng vằng bỏ đi. Cậu la cà khắp nơi, chẳng nghĩ đến mẹ ở nhà mỏi mắt chờ mong.
Không biết cậu đã đi bao lâu. Một hôm, vừa đói vừa rét, lại bị trẻ lớn hơn đánh, cậu mới nhớ đến mẹ, liền tìm đường về nhà.
Ở nhà, cảnh vật vẫn như xưa, nhưng không thấy mẹ đâu. Cậu khản tiếng gọi mẹ, rồi ôm một cây xanh trong vườn mà khóc. Kỳ lạ thay, cây xanh bỗng run rẩy. Từ các cành lá, những đài hoa bé tí trổ ra, nở trắng như mây. Hoa tàn, quả xuất hiện, lớn nhanh, da căng mịn, xanh óng ánh, rồi chín. Một quả rơi vào lòng cậu. Môi cậu vừa chạm vào, một dòng sữa trắng trào ra, ngọt thơm như sữa mẹ.
Cậu nhìn lên tán lá, lá một mặt xanh bóng, mặt kia đỏ hoe như mắt mẹ khóc chờ con. Cậu bé òa khóc. Cây xòe cành ôm cậu, như tay mẹ âu yếm vỗ về.
Trái cây thơm ngon ở vườn nhà cậu, ai cũng thích. Họ đem về gieo trồng khắp nơi và gọi là cây vú sữa.
Chủ Nhật, 11 tháng 4, 2010
Thuộc về Má
Thuộc Về Má
Đưa má ra bến xe, giỏ xách đứt quai, đồ đạc đổ lủ khủ ra đường, hai má con nhặt nhạnh giữa những làn xe xuôi ngược. Chị càu nhàu, “trời đất ơi, má mang về làm chi mấy thứ này ?”. Cái chị nói là những chai lọ rỗng đang nằm lăn lóc. Má chỉ cười, hối chị mau mau thu dọn, đừng có ngồi đó nhăn nhó như khỉ ăn gừng.
Ngồi sắp xếp lại đồ đạc bên vỉa hè, má mới nói, coi đồ bỏ vậy mà trong quê quý lắm, má đem về để chiết dầu hôi, nước mắm cho bà con trong xóm. Bất giác chị nhớ tới cái tiệm tạp hóa nhỏ nhà mình, nhớ những khách hàng chân dính bùn chỉ dám đứng ngoài sân, bồn chồn gọi vào, “bán con hai ngàn đường, năm trăm đá cục…”. Chị thấy cơn bực bội dịu xuống.
Ngồi với má, lặng lẽ chèn những cái chai vào mấy giỏ xách chật cứng,chị nhận ra sự chu đáo của đứa em gái đang trọ học ở nhà mình. Em đã chuẩn bị cho má rất nhiều thứ. Những chai lọ là do em súc rửa. Và trong giỏ, như mọi khi là trà, xà bông, bột ngọt, thuốc lá, báo cũ, mớ củ cải muối nằm còng queo, những bộ quần áo trẻ con nhà chị đã mặc qua mà má nói đem cho mấy đứa nhỏ nghèo. Bỗng dưng chị thấy ngượng ngập.
Những thứ má cùm nụm cùm nịu mang về, một nửa là phế thải trong nhà chị. Một nửa, như bột ngọt, đã lâu không có trên kệ bếp, vì những khuyến cáo ảnh hưởng đến sức khỏe, đến trí nhớ. Thuốc lá ba chị hút, là loại không đầu lọc, rẻ tiền, khói thuốc vo tròn những cơn ho khan rát ngực. Những cái bánh bột đậu ba má chị hay ăn trong lúc uống trà, cũng đã lâu chị chẳng mua về, bởi trẻ chê không ngon.
Những gì chị từ bỏ, má lại nâng niu. Nhà thay ti vi mới, chị gửi cái cũ về, má mừng nói hồi nào giờ mới thấy Lệ Thủy đánh má hồng, tô son môi. Nhà chị lót gạch mới, ba chạy xuồng máy ra chở gạch cũ về lót đường đi, vạc giường cũ đóng vách chuồng gà. Xấp báo mang về từ gầm tủ nhà chị, má nhen lửa, má gói hàng cho khách. Những bữa chị về ghé qua bếp, thấy ơ cá kho mặn quắt, má kho bằng loại nước mắm giá chỉ vài ba ngàn một lít, má cũng biết đó chỉ là nước muối nhưng má cười, “xóm mình cũng ăn như nhà mình…”
Cũng những bữa canh rau suông đậm bột ngọt để nuốt xuôi cơm cháy, để giả vờ cái vị ngọt của thịt mà vì chợ xa, vì nghèo… lâu lâu mới hiện diện trong mâm cơm một lần. Cũng những chai nước đường thêm thắt chút vị coca mà đứa trẻ năm tuổi thành phố đã biết nguây quẩy từ chối. Cũng những chai (giống như) nước tương cáu cặn không xuất xứ, không hạn dùng.
Thành phố xem chúng là rác. Má biết điều đó, thậm chí chị đã chỉ cho má cách từ bỏ chúng. Nhưng má chỉ cười buồn, tiền nào của nấy, và người nào thì tiền nấy. Ở quê, mua món gì là người ta cầm mấy giạ lúa đi mua, nên tiền nặng lắm… Người đời luôn có những khoảng cách, không bao giờ có công bằng, chị biết. Nhưng chị đã không nghĩ tới, ranh giới đó cũng tồn tại giữa chị và má, và bà con họ hàng quê xứ.
Giờ thì khoảng cách đó rõ ràng hơn bao giờ hết. Ngồi chờ xe lăn bánh, cạnh má và mấy giỏ xách lỉnh kỉnh, giữa những hành khách nhếch nhác mệt mỏi khác.Chị nhìn chiếc xe chút nữa đây sẽ đưa má về quê, nó cũ nát, gỉ sét, nóng hập và loang lổ bụi.
Chiếc xe có cánh cửa sắp rơi ra và một mảng kính rạn nứt này sau khi mỏi mòn chạy trên những quốc lộ liên tỉnh, người ta mới đem nó về những con đường huyện lị heo hút. Và má, những người dân quê má vẫn lấy làm hạnh phúc chen chúc đi về.
Trên chuyến xe xốc xếch đó, có bà mẹ trẻ đang ngồi cạnh chị đây, đang nâng niu xếp ra xếp vào mấy gói kẹo sặc sỡ phẩm màu, chắc chắn cũng rất đậm đà vị ngọt của đường hóa học.
Nhưng dù chúng được làm bằng gì thì chúng cũng được chào đón bằng tất cả nỗi vui mừng, chờ đợi, thèm thuồng của những đứa trẻ ở nhà. Chúng cũng ngọt lịm cả một ký ức, mỗi khi nhớ lại, như chị nhớ lại tuổi thơ mình.
Những viên kẹo đã từng ám ảnh chị, giờ đã thuộc về má, làng quê của má, thế giới của má. Xa xôi…
NNTư
__________________
Đưa má ra bến xe, giỏ xách đứt quai, đồ đạc đổ lủ khủ ra đường, hai má con nhặt nhạnh giữa những làn xe xuôi ngược. Chị càu nhàu, “trời đất ơi, má mang về làm chi mấy thứ này ?”. Cái chị nói là những chai lọ rỗng đang nằm lăn lóc. Má chỉ cười, hối chị mau mau thu dọn, đừng có ngồi đó nhăn nhó như khỉ ăn gừng.
Ngồi sắp xếp lại đồ đạc bên vỉa hè, má mới nói, coi đồ bỏ vậy mà trong quê quý lắm, má đem về để chiết dầu hôi, nước mắm cho bà con trong xóm. Bất giác chị nhớ tới cái tiệm tạp hóa nhỏ nhà mình, nhớ những khách hàng chân dính bùn chỉ dám đứng ngoài sân, bồn chồn gọi vào, “bán con hai ngàn đường, năm trăm đá cục…”. Chị thấy cơn bực bội dịu xuống.
Ngồi với má, lặng lẽ chèn những cái chai vào mấy giỏ xách chật cứng,chị nhận ra sự chu đáo của đứa em gái đang trọ học ở nhà mình. Em đã chuẩn bị cho má rất nhiều thứ. Những chai lọ là do em súc rửa. Và trong giỏ, như mọi khi là trà, xà bông, bột ngọt, thuốc lá, báo cũ, mớ củ cải muối nằm còng queo, những bộ quần áo trẻ con nhà chị đã mặc qua mà má nói đem cho mấy đứa nhỏ nghèo. Bỗng dưng chị thấy ngượng ngập.
Những thứ má cùm nụm cùm nịu mang về, một nửa là phế thải trong nhà chị. Một nửa, như bột ngọt, đã lâu không có trên kệ bếp, vì những khuyến cáo ảnh hưởng đến sức khỏe, đến trí nhớ. Thuốc lá ba chị hút, là loại không đầu lọc, rẻ tiền, khói thuốc vo tròn những cơn ho khan rát ngực. Những cái bánh bột đậu ba má chị hay ăn trong lúc uống trà, cũng đã lâu chị chẳng mua về, bởi trẻ chê không ngon.
Những gì chị từ bỏ, má lại nâng niu. Nhà thay ti vi mới, chị gửi cái cũ về, má mừng nói hồi nào giờ mới thấy Lệ Thủy đánh má hồng, tô son môi. Nhà chị lót gạch mới, ba chạy xuồng máy ra chở gạch cũ về lót đường đi, vạc giường cũ đóng vách chuồng gà. Xấp báo mang về từ gầm tủ nhà chị, má nhen lửa, má gói hàng cho khách. Những bữa chị về ghé qua bếp, thấy ơ cá kho mặn quắt, má kho bằng loại nước mắm giá chỉ vài ba ngàn một lít, má cũng biết đó chỉ là nước muối nhưng má cười, “xóm mình cũng ăn như nhà mình…”
Cũng những bữa canh rau suông đậm bột ngọt để nuốt xuôi cơm cháy, để giả vờ cái vị ngọt của thịt mà vì chợ xa, vì nghèo… lâu lâu mới hiện diện trong mâm cơm một lần. Cũng những chai nước đường thêm thắt chút vị coca mà đứa trẻ năm tuổi thành phố đã biết nguây quẩy từ chối. Cũng những chai (giống như) nước tương cáu cặn không xuất xứ, không hạn dùng.
Thành phố xem chúng là rác. Má biết điều đó, thậm chí chị đã chỉ cho má cách từ bỏ chúng. Nhưng má chỉ cười buồn, tiền nào của nấy, và người nào thì tiền nấy. Ở quê, mua món gì là người ta cầm mấy giạ lúa đi mua, nên tiền nặng lắm… Người đời luôn có những khoảng cách, không bao giờ có công bằng, chị biết. Nhưng chị đã không nghĩ tới, ranh giới đó cũng tồn tại giữa chị và má, và bà con họ hàng quê xứ.
Giờ thì khoảng cách đó rõ ràng hơn bao giờ hết. Ngồi chờ xe lăn bánh, cạnh má và mấy giỏ xách lỉnh kỉnh, giữa những hành khách nhếch nhác mệt mỏi khác.Chị nhìn chiếc xe chút nữa đây sẽ đưa má về quê, nó cũ nát, gỉ sét, nóng hập và loang lổ bụi.
Chiếc xe có cánh cửa sắp rơi ra và một mảng kính rạn nứt này sau khi mỏi mòn chạy trên những quốc lộ liên tỉnh, người ta mới đem nó về những con đường huyện lị heo hút. Và má, những người dân quê má vẫn lấy làm hạnh phúc chen chúc đi về.
Trên chuyến xe xốc xếch đó, có bà mẹ trẻ đang ngồi cạnh chị đây, đang nâng niu xếp ra xếp vào mấy gói kẹo sặc sỡ phẩm màu, chắc chắn cũng rất đậm đà vị ngọt của đường hóa học.
Nhưng dù chúng được làm bằng gì thì chúng cũng được chào đón bằng tất cả nỗi vui mừng, chờ đợi, thèm thuồng của những đứa trẻ ở nhà. Chúng cũng ngọt lịm cả một ký ức, mỗi khi nhớ lại, như chị nhớ lại tuổi thơ mình.
Những viên kẹo đã từng ám ảnh chị, giờ đã thuộc về má, làng quê của má, thế giới của má. Xa xôi…
NNTư
__________________
Thứ Bảy, 10 tháng 4, 2010
Lấy vợ V.N
Bác sĩ hỏi:
-Anh sao mà vào đây?
- Tôi điên rồi , vì tôi không rõ tôi là ai?
Bác sĩ nhíu mày:
-Anh có thể nói rõ hơn không?
-Vợ tôi trước khi lấy tôi đã có một đứacon gái riêng ở VN. Bây giờ cô bé đã là một
thiếu nữ truởng thành. Mới đây, bố tôi về bển cưới cô này.
Bác sĩ bảo:
-Chuyện thường tình thôi.
-Nhưng kẹt một cái là vợ tôi trở thành mẹ vợ của Bố
tôi.
-Cũng không có gì phạm pháp.Vì dẫu sao cô bé và Bố anh không cùng một huyết thống.
-Nhưng tôi thì trở thành....cha vợ của Bố tôi.
Bác sĩ đáp:
-Thì bắt buộc vậy!Ðó là ngôi thứ xã hội
đặt ra mà!
-Nhưng mới đây con gái của vợ tôi sinh một đứa con trai.Thằng đó tôi phải xem là em cùng cha khác mẹ với tôi .
-Ummm ..đúng!Không thể gọi khác được.
-Nhưng đồng thời tôi và vợ tôi là ông bà
ngoại của nó.
-Ơ ... ơ .. quả không sai!
-Mới đây vợ tôi sinh đuợc một đứa con trai.
Vậy là đứa con gái riêng của vợ tôi là con ghẻ của tôi, tức là mẹ kế tôi, đồng thời là chị của đứa con tôi, vừa lại là bà nội của nó.
Nói cách khác:con tôi là em tôi và cũng là cậu tôi vì là em của mẹ kế tôi.
-ơ...
ơ.....ơ....đúng rồi! Phải gọi thế thôi.
-Như vậy vợ tôi trở thành con dâu của mẹ kế tôi, tức là con gái của vợ tôi trở thành Dì ghẻ của mẹ nó.
-Còn đứa con tôi là cháu tôi, và là....ông nội của tôi và cũng là anh của vợ tôi!
Vậy bác sĩ xem tôi là ai? Tôi điên rồi ....
Bác sĩ la lên:
- Thôi , anh đừng kể nữa , tôi cũng điên rồi
-Anh sao mà vào đây?
- Tôi điên rồi , vì tôi không rõ tôi là ai?
Bác sĩ nhíu mày:
-Anh có thể nói rõ hơn không?
-Vợ tôi trước khi lấy tôi đã có một đứacon gái riêng ở VN. Bây giờ cô bé đã là một
thiếu nữ truởng thành. Mới đây, bố tôi về bển cưới cô này.
Bác sĩ bảo:
-Chuyện thường tình thôi.
-Nhưng kẹt một cái là vợ tôi trở thành mẹ vợ của Bố
tôi.
-Cũng không có gì phạm pháp.Vì dẫu sao cô bé và Bố anh không cùng một huyết thống.
-Nhưng tôi thì trở thành....cha vợ của Bố tôi.
Bác sĩ đáp:
-Thì bắt buộc vậy!Ðó là ngôi thứ xã hội
đặt ra mà!
-Nhưng mới đây con gái của vợ tôi sinh một đứa con trai.Thằng đó tôi phải xem là em cùng cha khác mẹ với tôi .
-Ummm ..đúng!Không thể gọi khác được.
-Nhưng đồng thời tôi và vợ tôi là ông bà
ngoại của nó.
-Ơ ... ơ .. quả không sai!
-Mới đây vợ tôi sinh đuợc một đứa con trai.
Vậy là đứa con gái riêng của vợ tôi là con ghẻ của tôi, tức là mẹ kế tôi, đồng thời là chị của đứa con tôi, vừa lại là bà nội của nó.
Nói cách khác:con tôi là em tôi và cũng là cậu tôi vì là em của mẹ kế tôi.
-ơ...
ơ.....ơ....đúng rồi! Phải gọi thế thôi.
-Như vậy vợ tôi trở thành con dâu của mẹ kế tôi, tức là con gái của vợ tôi trở thành Dì ghẻ của mẹ nó.
-Còn đứa con tôi là cháu tôi, và là....ông nội của tôi và cũng là anh của vợ tôi!
Vậy bác sĩ xem tôi là ai? Tôi điên rồi ....
Bác sĩ la lên:
- Thôi , anh đừng kể nữa , tôi cũng điên rồi
Thứ Tư, 7 tháng 4, 2010
Đàn ông
Có vc kia đi thăm đất thánh
người vợ tự nhiên bị chết nơi nầy nên người chồng lo thủ tục với chánh quyền
chánh quyền nơi đây nói với người chồng:
- nếu ông mang xác vợ ông về chôn thì tốn $5000
- vì vợ ông chết bất tử nơi đất thánh nên chúng tôi cho ông chôn vợ nơi đây chỉ tốn $500 thôi
người chồng suy nghỉ thật lâu rồi trả lời:
- tôi mang xác vợ tôi về
chánh quyền ngạc nhiên hỏi:
- rất có nhiều người muốn được chôn nơi đất thánh mà không được, tại sao ông lại không muốn?
người chồng trả lời:
- tại tôi nghe nói có người chết chôn nơi nầy 3 ngày sau sống lại
người vợ tự nhiên bị chết nơi nầy nên người chồng lo thủ tục với chánh quyền
chánh quyền nơi đây nói với người chồng:
- nếu ông mang xác vợ ông về chôn thì tốn $5000
- vì vợ ông chết bất tử nơi đất thánh nên chúng tôi cho ông chôn vợ nơi đây chỉ tốn $500 thôi
người chồng suy nghỉ thật lâu rồi trả lời:
- tôi mang xác vợ tôi về
chánh quyền ngạc nhiên hỏi:
- rất có nhiều người muốn được chôn nơi đất thánh mà không được, tại sao ông lại không muốn?
người chồng trả lời:
- tại tôi nghe nói có người chết chôn nơi nầy 3 ngày sau sống lại
Vui chút
vui mot chut
--------------------------------------------------------------------------------
***THÔNG HÔN*****
Sau khi kình với chồng xong, vợ tức giận nói: "Tôi có lấy quỷ sứ cũng sướng hơn lấy ông".
Chồng trả đũa ngay lập tức: "Bà không thể nào lấy quỷ sứ được! Pháp luật quy định, họ hàng gần không được lấy nhau....."
--------------------------------------------------------------------------------
***THÔNG HÔN*****
Sau khi kình với chồng xong, vợ tức giận nói: "Tôi có lấy quỷ sứ cũng sướng hơn lấy ông".
Chồng trả đũa ngay lập tức: "Bà không thể nào lấy quỷ sứ được! Pháp luật quy định, họ hàng gần không được lấy nhau....."
Thứ Bảy, 3 tháng 4, 2010
Tóc trắng hóa đen
Tóc trắng hóa đen
> (Thuốc bí truyền của thần y Hoa Đà)
> Đậu đen(Hạt nhỏ) chừng một bát to, đổ
> nước đun sôi kỹ cho cạn bớt, bỏ bã, để
> nóng. Lấy thuốc gội đầu cho sạch trước, rồi
> lấy nước đậu còn nóng thoa lên tóc, hễ khô
> lại thoa tiếp, làm cả ngày, cứ để vậy cho
> tới sáng mới gội đầu, tóc trắng tự nhiên
> đen lại, rất đẹp. Mỗi lần làm như vậy, tóc
> đen được 3 năm mới phải làm lại.
> Ăn chè đâu đen, mè đen ít đường thường
> xuyên để phòng tóc bạc mọc ra thêm
> (Thuốc bí truyền của thần y Hoa Đà)
> Đậu đen(Hạt nhỏ) chừng một bát to, đổ
> nước đun sôi kỹ cho cạn bớt, bỏ bã, để
> nóng. Lấy thuốc gội đầu cho sạch trước, rồi
> lấy nước đậu còn nóng thoa lên tóc, hễ khô
> lại thoa tiếp, làm cả ngày, cứ để vậy cho
> tới sáng mới gội đầu, tóc trắng tự nhiên
> đen lại, rất đẹp. Mỗi lần làm như vậy, tóc
> đen được 3 năm mới phải làm lại.
> Ăn chè đâu đen, mè đen ít đường thường
> xuyên để phòng tóc bạc mọc ra thêm
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
