Table of Contents

Thứ Hai, 22 tháng 2, 2010

Chuyện vui

Tiếng VIỆT DỄ THƯƠNG !
Hoan hô mấy Ô Lang Tây!




Có ông Mỹ kia lấy vợ Việt, ông biết ăn cả lòng heo và khen mắm tôm là ngon, ông ta lại chịu khó học nói tiếng Việt để cho vợ vui lòng.

Bữa kia hai vợ chồng ra hồ nước chơi, ông ta mới nói:
-Con hồ này đẹp qúa hả em?
Vợ anh ta chỉnh:
-Anh phải kêu là cái hồ.

Hôm sau đi chèo thuyền trên sông, anh khen:
-Cái sông này cũng đẹp.
Vợ lại cằn nhằn:
-Anh phài kêu là con sông.
-Sao tiếng xứ em kỳ cục quá vậy, cũng là nước, mà khi gọi là cái lúc gọi là con?
-Tại anh không để ý chớ. Đây nè: cái nhà, cái bàn, cái tủ, nó đứng ỳ một chỗ nên gọi là cái. Con mèo, con chó, con gà nó chạy tới, chạy lui nên gọi là con. Tương tợ như vậy: cái hồ năm yên trong khi con sông nó chảy.

Anh chồng vỗ đùi cái đốp rồi cười hỉ hả:
-Hèn chi!!!Cái của anh nó cứ nhúc nhích cục cựa nên gọi là con..., còn của em nó cứ nằm ỳ một chỗ nên gọi là cái...

Chủ Nhật, 21 tháng 2, 2010

Chuyến xe cuộc đời

Join Date: Jan 2009
Posts: 281

Chuyến xe cuộc đời

--------------------------------------------------------------------------------

Lời hay Ý đẹp : Chuyến tàu của cuộc đời
http://1.bp.blogspot.com/_aOmz0YT4Mo...+cung+be+6.jpg
Cuộc đời giống như một chuyến du hành trên xe lửa: người này lên tàu người kia xuống ga, có những tai nạn, có những chuyện ngạc nhiên ở những trạm này, rồi chuyện buồn tột bậc ở những trạm khác.

Lúc ta chào đời cũng như khi ta bước lên xe lửa, ta gặp những người, ta đã tưởng rằng họ sẽ ở lại với ta suốt chuyến đi: đó là cha mẹ ta! Thật không may, sự thật lại khác hẳn. Song thân đã xuống một ga nọ, bỏ mặc chúng ta thiếu tình yêu thương và sự trìu mến, thiếu tình âu yếm và sự đồng hành của các đấng sinh thành.

http://4.bp.blogspot.com/_aOmz0YT4Mo...+cung+be+5.jpg

Dù sao, lại có những người khác lên tàu, họ trở nên rất quan trọng đối với chúng ta: Đó là anh chị em ta, các bạn bè và những người tuyệt vời mà ta thương yêu.
Có những người xem cuộc hành trình như một buổi dạo chơi.
Có những người khác lại chỉ thấy buồn rầu trong suốt chuyến đi.
Có những người luôn luôn hiện diện và sẵn sàng giúp đỡ những ai cần.
Có những người, khi xuống tàu, đã để lại một nỗi nhung nhớ triền miên…
Có những người vừa lên đã xuống ngay, chúng ta chỉ vừa kịp thấy họ thôi…

Chúng ta ngỡ ngàng vì một vài hành khách mà chúng ta yêu mến lại ngồi ở một toa khác, bỏ mặc chúng ta trong hành trình đơn độc. Dĩ nhiên, không ai có thể cấm cản chúng ta đi tìm họ khắp nơi trên xe lửa. Đôi khi, thật không may, chúng ta không thể ngồi bên họ bởi vì chỗ đã có người.

Không can chi… hành trình là như thế: đầy thách đố, lắm giấc mơ, nhiều hy vọng… với những lần từ biệt mà không biết bao giờ trở lại.

http://2.bp.blogspot.com/_aOmz0YT4Mo...+cung+be+4.jpg

Hãy cố gắng thực hiện chuyến đi cho tốt đẹp.
Hãy cố gắng hiểu những người ngồi bên mình và tìm ra điều tốt nhất nơi mỗi người.
Hãy nhớ rằng vào mỗi khoảnh khắc của chuyến đi, một người đồng hành nào đó có thể chao đảo và cần được chúng ta thông cảm.
Chúng ta cũng thế, chúng ta có thể chao đảo và sẽ luôn có ai đó có thể hiểu chúng ta.

Mầu nhiệm lớn lao của cuộc hành trình là ta không biết được khi nào ta sẽ xuống tàu mãi mãi. Chúng ta cũng chẳng biết được khi nào các bạn đồng hành chúng ta cũng xuống tàu như vậy. Ngay cả người ngồi ngay bên cạnh chúng ta cũng thế.

Tôi nghĩ là tôi sẽ buồn khi rời con tàu... Chắc chắn như vậy!
Chia tay với tất cả bạn bè đã gặp trên chuyến tàu sẽ đau đớn đấy; để lại những người thân yêu trong cô đơn thì thật là buồn. Nhưng tôi chắc chắn rằng một ngày nào đó tôi sẽ đến ga trung tâm và tôi lại được thấy họ đều đến với một hành trang họ không hề có khi bước lên tàu.

Ngược lại, tôi sẽ sung sướng vì được góp phần làm cho hành trang của họ tăng thêm và phong phú hơn.

Các bạn mến! Tất cả chúng ta, hãy cố gắng thực hiện một cuộc hành trình đẹp và hãy để lại những kỷ niệm đẹp về chúng ta khi chúng ta xuống tàu.

http://3.bp.blogspot.com/_aOmz0YT4Mo...cung+be+10.jpg
Với những ai đang cùng tôi du hành trên chuyến xe lửa cuộc đời này, xin cầu chúc quý vị Thượng Lộ Bình An!

Thứ Ba, 16 tháng 2, 2010

Trăng thu

Chuyện vui

chuyện vui-------------------

Một nhân viên nói với sếp:
- Hôm nay tôi muốn được về sớm để đưa vợ đi mua sắm tết.
- Rất tiếc, không thể được!
- Chắc chắn như vậy chứ ạ? Ôi, rất cám ơn sếp!
(các bạn chưa cười thì đọc lại lần nữa)

"Vào phòng thi, gặp đề khó cách mấy tui cũng không sợ, chỉ sợ ... tên kế bên hổng làm được thôi"

Sau đêm tân hôn, cô vợ trẻ hỏi chồng:
- Chữ "sự" trong cụm từ "vô tích sự", thì viết s hay x anh nhỉ?
- Sao em lại hỏi anh điều đó, em yêu?
- à, em muốn viết thư cho mẹ em...


Bố và con
Một hướng dẫn viên du lịch đi đến đâu khi giới thiệu với khách anh ta cũng
không quên kể về bố của mình.
- Thưa quý ông, quý bà, đây là cung văn hóa do bố tôi là kiến trúc sư thiết
kế... Đây là toà nhà quốc hội, cũng là công trình của bố tôi...
Khi đến biển chết, hướng dẫn viên nói tiếp: Thưa quý ông, quý bà, chúng ta
đã tới biển chết, biển này...
- Chúng tôi biết rồi - một du khách ngắt lời - biển này là do bố anh đánh chết
chứ gì?


Ba bợm nhậu gặp nhaụ
- Ếch đề nghị: Tui nhảy ra ngoài kia kiếm xổi cái gì vồ về nhậu chơị
- Ruà nói: Ừa! ...Vồ lẹ về đây tui nấu mấy món lai rai....
- Rết hăng hái: Được đó nha!..tui lo phần đi mua rượu...
Ếch mang đồ ăn dzìa...Rùa nấu lai rai..nữa ngày sau mí xong, xoa tay:
- Rồi đó! Chờ có rượu nữa là ba anh em mình dzô!...he..he...
Chờ thêm nữa ngày vẫn hong thấy tăm hơi Rết...Đang sốt ruột thì nghe tiếng Rết ngoài cửa hang vọng vào:
- Ok! Mang giày xong rùi nè, tui đi chút nữa dzìa nha...chèn ui, giày mới chật chội đau chân quá....!



Brigitte Bardot, cô đào của màn ảnh Pháp chuyên đóng những phim khêu gợị Sau khi chết gõ cửa Thiên Đàng xin vàọ
Vị thánh giữ cửa Thiên Đàng ra tiếp và bảo:
- Muốn vào Thiên Đàng, nhà ngươi phải qua cây cầu vồng kiạ Nhưng có điều rất khó là nếu kẻ nào có lòng tà thì sẽ rớt xuống vực thẳm đầy lửa tam-muộị Nào...bây giờ nhà ngươi hãy bước lên cầu!
Cô đào đi trước và vị thánh theo sau lưng.
Tới nửa cầu, bỗng nghe một tiếng "ầm" dữ dộị Cô đào giật mình quay lại thì ra chính vị thánh, ngài đã rớt từ cầu xuống vực thẳm.

Một buổi tối nọ người ta nghe thấy tiếng từ nhà của đôi vợ chồng Thảo và Dũng mới cưới :
Vợ: Từ từ đã anh ......
Chồng: Từ từ là thế nào? Em kêu thẽ thôi! Thôi em cho anh quay lại. Cứ bắt nó dựng đứng thế này thì anh khó nghĩ quá ..........
V: Ừ thì nằm...... Ái ! Anh lại Trượt rồi......
C: Thế .... Ngửa mặt lên....Rồi...... Thôi kiểu này khó quá.Để anh quay lại nhé cho dễ......
V: Nhanh lên......... Thế ..... Nhét nó vào....... Hừ Hừ..........!!!!!!!!!!!
C: Nhưng anh sợ không vừa!!!!!!!!!!!
V: Cứ nhét vào....... Đàn ông gì mà...............
C: Làm sao ?
V: Chơi xếp hình với anh chán bỏ xừ.... Thôi em đi ngủ đây....

Thứ Hai, 1 tháng 2, 2010

chuyện không vui

-2010 , 05:06 PM
--------------------------------------------------------------------------------

Có một lúc nào Tôi cứ tưởng chừng như đó là định mệnh an bày.........Anh chính là định mệnh của tôi .........Nhưng không đó chỉ là ảo tưởng dại khờ trong lòng tôi .Tôi và anh ....Tạo hoá chỉ muốn tạo nên một đoản duyên mang phần thi vị cay, đắng, ngọt, bùi,đau thương,ly hận tô lên cho đời thêm màu sắc.

Lần cuối cùng ta gặp lại nhau sau mười năm cách biệt .Anh hỏi tôi còn nhớ gì chuyện chúng mình không,riêng anh vẫn nhớ mãi chuyện ngày xưa....hình bóng em cứ luôn quanh quẩn ẩn hiện trong tim anh....anh hận anh ngày xưa đã yếu lòng để vĩnh viễn phải xa em....

Nếu là ngày xưa,có lẽ tôi sẽ nói thật nhiều,hỏi thật nhiều và khóc cũng thật nhiều ...........Nhưng bây giờ những điều ngày xưa tôi muốn nói và muốn biết ko còn tồn tại nữa ........có còn hay không có được gì cho nhau .....

Tôi lẳng lặng ngước nhìn lên bầu trời dày đặc sao đêm như thầm nói " anh hãy nhìn dãy Ngân Hà dài thăm thẳm mịt mù ......Em và anh là hai kẻ ở hai đầu xa thẳm .....hai lối đời hai hướng .........hãy để chuyện ngày xưa được an giấc dưới mộ sâu .Ngày xưa anh như con thuyền giữa hai bến đổ,cứ chông chênh giữa dòng để đau lòng chị ,nát trái tim em và anh biết có vui gì ...............Thời gian đã không thể quay trở lại ......hãy chấp nhận con đường mình đi và cố gắng vui với nó ..........Dòng đời xuôi ngược đã nuôi em trưởng thành .Em không còn là cô bé dại khờ của ngày xưa ......... vết thương ngày xưa cũng đã dịu dần theo bánh xe thời gian,tình xưa cũng đã ngủ yên trong lòng ........."