Thứ Ba, 7 tháng 12, 2010
Thứ Bảy, 6 tháng 11, 2010
Thứ Bảy, 9 tháng 10, 2010
Thứ Bảy, 4 tháng 9, 2010
công dụng từ giấm cho sức khỏe và đời sống
--------------------------------------------------------------------------------
thường dùng trong nấu nướng. Loại chất lỏng lên men tự nhiên này còn có nhiều công dụng khác ngoài việc chế biến món ăn, có thể khiến bạn bất ngơ
1. Diệt cỏ dại: xịt giấm nguyên chất vào những nơi cỏ dại mọc. Vài ngày sau cỏ sẽ tự héo rũ và chết.
--
thường dùng trong nấu nướng. Loại chất lỏng lên men tự nhiên này còn có nhiều công dụng khác ngoài việc chế biến món ăn, có thể khiến bạn bất ngơ
1. Diệt cỏ dại: xịt giấm nguyên chất vào những nơi cỏ dại mọc. Vài ngày sau cỏ sẽ tự héo rũ và chết.
Thứ Tư, 4 tháng 8, 2010
Thứ Ba, 15 tháng 6, 2010
Ăn ít gạo trắng để giảm tiểu đường?
Ăn ít gạo trắng để giảm tiểu đường?
Cập nhật: 12:07 GMT - thứ ba, 15 tháng 6, 2010
Thay thế gạo trắng với gạo nâu và bánh mì bằng bột m
ỳ nâu có thể giảm nguy cơ bệnh tiểu đường tới m
ột phần ba, các chuyên gia Mỹ cho biết.
Cập nhật: 12:07 GMT - thứ ba, 15 tháng 6, 2010
Thay thế gạo trắng với gạo nâu và bánh mì bằng bột m
ỳ nâu có thể giảm nguy cơ bệnh tiểu đường tới m
ột phần ba, các chuyên gia Mỹ cho biết.
Thứ Tư, 9 tháng 6, 2010
Bịnh tiểu đường
Methi seeds - trị bệnh tiểu đườnghttp://take2tango.com/thread/3-5-2010/methi-seeds-tri-benh-tieu-duong-6B3C3973-10046Xin phổ biến với sự dè dặt ... để tùy nghi!Diệu Dược trị "cao đường"
Thứ Bảy, 29 tháng 5, 2010
chuyện vui
Những câu blast / status bất hủ nhất của teen Việt nhà ta
Trăm năm bia đá cũng mòn , bia chai cũng bể , chỉ còn bia … ôm.
Trăm năm bia đá cũng mòn , bia chai cũng bể , chỉ còn bia … ôm.
Những câu truyện cực ngắn đầy ý nghiã.
1. Nó
Ba nó bỏ đi lúc nó còn đỏ hỏn. Ngoại và mẹ nuôi nó trong nghèo khó. Đau khổ và cả hạnh phúc. Được vài năm, cái đói nghèo cướp mất ngoại. Thiếu hơi bà, nó ngằn ngặt khóc đêm. Mẹ chỉ ôm nó vào lòng, để tay lên ngực trái, dỗ dành "Ngoại có đi đâu! Ngoại ở đây mà!". Vậy là nó nín. Rồi mẹ cũng theo bà. Hôm tang mẹ, thấy dì khóc, nó bảo: "Mẹ có đi đâu! Mẹ ở đây mà!" rồi lấy tay đặt trên ngực trái, chỗ trái tim. Nó dỗ thế mà dì chẳng nín, lại ôm nó khóc to hơn. (Thanh Hải)
2. Vòng cẩm thạch
Cha kể, cha chỉ ao ước tặng mẹ chiếc vòng cẩm thạch. Tay mẹ trắng nõn nà đeo vòng cẩm thạch rất đẹp. Mỗi khi cha định mua, mẹ cứ tìm cách từ chối, lúc mua sữa, lúc sách vở, lúc tiền trường... Đến khi tay mẹ đen sạm, mẹ vẫn chưa một lần được đeo. Chị em hùn tiền mua tặng mẹ một chiếc thật đẹp. Mẹ cất kỹ, thỉnh thoảng lại ngắm nghía, cười: - Mẹ già rồi, tay run lắm, chỉ nhìn thôi cũng thấy vui. Chị em không ai bảo ai, nước mắt rưng rưng. (ST)
3. Quà sinh nhật
Trong năm đứa con của má, chị nghèo nhất. Chồng mất sớm, con đang tuổi ăn học. Gần tới lễ mừng thọ 70 tuổi của má, cả nhà họp bàn xem nên chọn nhà hàng nào, bao nhiêu bàn, mời bao nhiêu người. Chị lặng lẽ đến bên má: "Má ơi, má thèm gì, để con nấu má ăn?" Chưa tan tiệc, Má xin phép về sớm vì mệt. Ai cũng chặc lưỡi: "Sao má chẳng ăn gì?" Về nhà, mọi người tìm má. Dưới bếp, má đang ăn cơm với tô canh chua lá me và dĩa cá bống kho tiêu chị mang đến... (ST)
4. Con Nuôi
Thầy giáo lớp 1 thảo luận với lớp về một bức hình chụp, có một cậu bé màu tóc khác mọi người trong gia đình. Một học sinh cho rằng cậu bé trong hình chính là con nuôi. Một cô bé nói: - Mình biết tất cả về con nuôi đấy. Một học sinh khác hỏi: - Thế con nuôi là gì? Cô bé trả lời: - Con nuôi nghĩa là mình lớn lên từ trong tim mẹ mình chứ không phải từ trong bụng. (ST)
5. Khóc
Vừa sinh ra đã vào trại mồ côi, trừ tiếng khóc chào đời, chồng tôi không hề khóc thêm lần nào nữa. Năm 20 tuổi, qua nhiều khó khăn anh tìm được mẹ, nhưng vì danh giá gia đình và hạnh phúc hiện tại, một lần nữa bà đành chối bỏ con. Anh ngạo nghễ ra đi, không rơi một giọt lệ. Hôm nay 40 tuổi, đọc tin mẹ đăng báo tìm con, anh chợt khóc. Hỏi tại sao khóc, anh nói: "Tội nghiệp mẹ, 40 năm qua chắc mẹ còn khổ tâm hơn anh." (ST)
6. Xa xứ
Em tôi học đến kiệt sức để có một suất du học. Thư đầu viết: "Ở đây, đường phó sạch đẹp, văn minh bỏ xa lắc nước mình..." Cuối năm viết: "Mùa đông bên này tĩnh lặng, tinh khiết như tranh, thích lắm..." Mùa đông sau viết: "Em thèm một chút nắng ấm quê nhà, muốn được đi giữa phố xá bụi bặm, ồn ào, nhớ chợ bến xôn xao lầy lội... Biết bao lần trên phố, em đuổi theo một người châu Á, để hỏi coi có phải người Việt không..." (ST)
7. Cua rang muối
Khi xưa nhà còn nghèo, mẹ hay mua cua đồng giả làm cua rang muối. Cua đồng cứng nhưng mẹ khéo tay chiên giòn, đủ gia vị nên thật ngon. Thấy các con tranh nhau ăn, mẹ nhường. Các con hỏi, mẹ bảo: răng yếu. Giờ, các con đã lớn, nhà khá hơn, chúng mua cua biển gạch son về rang muối mời mẹ. Các con nói vui: "Cua rang muối thật đó mẹ." Rồi chúng ăn rất ngon. Riêng mẹ không hề gắp. Các con hỏi, mẹ cười móm mém: "Còn răng đâu mà ăn?!" (ST)
__________________
1. Nó
Ba nó bỏ đi lúc nó còn đỏ hỏn. Ngoại và mẹ nuôi nó trong nghèo khó. Đau khổ và cả hạnh phúc. Được vài năm, cái đói nghèo cướp mất ngoại. Thiếu hơi bà, nó ngằn ngặt khóc đêm. Mẹ chỉ ôm nó vào lòng, để tay lên ngực trái, dỗ dành "Ngoại có đi đâu! Ngoại ở đây mà!". Vậy là nó nín. Rồi mẹ cũng theo bà. Hôm tang mẹ, thấy dì khóc, nó bảo: "Mẹ có đi đâu! Mẹ ở đây mà!" rồi lấy tay đặt trên ngực trái, chỗ trái tim. Nó dỗ thế mà dì chẳng nín, lại ôm nó khóc to hơn. (Thanh Hải)
2. Vòng cẩm thạch
Cha kể, cha chỉ ao ước tặng mẹ chiếc vòng cẩm thạch. Tay mẹ trắng nõn nà đeo vòng cẩm thạch rất đẹp. Mỗi khi cha định mua, mẹ cứ tìm cách từ chối, lúc mua sữa, lúc sách vở, lúc tiền trường... Đến khi tay mẹ đen sạm, mẹ vẫn chưa một lần được đeo. Chị em hùn tiền mua tặng mẹ một chiếc thật đẹp. Mẹ cất kỹ, thỉnh thoảng lại ngắm nghía, cười: - Mẹ già rồi, tay run lắm, chỉ nhìn thôi cũng thấy vui. Chị em không ai bảo ai, nước mắt rưng rưng. (ST)
3. Quà sinh nhật
Trong năm đứa con của má, chị nghèo nhất. Chồng mất sớm, con đang tuổi ăn học. Gần tới lễ mừng thọ 70 tuổi của má, cả nhà họp bàn xem nên chọn nhà hàng nào, bao nhiêu bàn, mời bao nhiêu người. Chị lặng lẽ đến bên má: "Má ơi, má thèm gì, để con nấu má ăn?" Chưa tan tiệc, Má xin phép về sớm vì mệt. Ai cũng chặc lưỡi: "Sao má chẳng ăn gì?" Về nhà, mọi người tìm má. Dưới bếp, má đang ăn cơm với tô canh chua lá me và dĩa cá bống kho tiêu chị mang đến... (ST)
4. Con Nuôi
Thầy giáo lớp 1 thảo luận với lớp về một bức hình chụp, có một cậu bé màu tóc khác mọi người trong gia đình. Một học sinh cho rằng cậu bé trong hình chính là con nuôi. Một cô bé nói: - Mình biết tất cả về con nuôi đấy. Một học sinh khác hỏi: - Thế con nuôi là gì? Cô bé trả lời: - Con nuôi nghĩa là mình lớn lên từ trong tim mẹ mình chứ không phải từ trong bụng. (ST)
5. Khóc
Vừa sinh ra đã vào trại mồ côi, trừ tiếng khóc chào đời, chồng tôi không hề khóc thêm lần nào nữa. Năm 20 tuổi, qua nhiều khó khăn anh tìm được mẹ, nhưng vì danh giá gia đình và hạnh phúc hiện tại, một lần nữa bà đành chối bỏ con. Anh ngạo nghễ ra đi, không rơi một giọt lệ. Hôm nay 40 tuổi, đọc tin mẹ đăng báo tìm con, anh chợt khóc. Hỏi tại sao khóc, anh nói: "Tội nghiệp mẹ, 40 năm qua chắc mẹ còn khổ tâm hơn anh." (ST)
6. Xa xứ
Em tôi học đến kiệt sức để có một suất du học. Thư đầu viết: "Ở đây, đường phó sạch đẹp, văn minh bỏ xa lắc nước mình..." Cuối năm viết: "Mùa đông bên này tĩnh lặng, tinh khiết như tranh, thích lắm..." Mùa đông sau viết: "Em thèm một chút nắng ấm quê nhà, muốn được đi giữa phố xá bụi bặm, ồn ào, nhớ chợ bến xôn xao lầy lội... Biết bao lần trên phố, em đuổi theo một người châu Á, để hỏi coi có phải người Việt không..." (ST)
7. Cua rang muối
Khi xưa nhà còn nghèo, mẹ hay mua cua đồng giả làm cua rang muối. Cua đồng cứng nhưng mẹ khéo tay chiên giòn, đủ gia vị nên thật ngon. Thấy các con tranh nhau ăn, mẹ nhường. Các con hỏi, mẹ bảo: răng yếu. Giờ, các con đã lớn, nhà khá hơn, chúng mua cua biển gạch son về rang muối mời mẹ. Các con nói vui: "Cua rang muối thật đó mẹ." Rồi chúng ăn rất ngon. Riêng mẹ không hề gắp. Các con hỏi, mẹ cười móm mém: "Còn răng đâu mà ăn?!" (ST)
__________________
Thứ Tư, 28 tháng 4, 2010
Chuyện vui
Ông ấy giỏi
- Người chồng nói với vợ - anh thấy ông huấn luyện viên đội tuyển bóng đá nữ phải là người tài giỏi lắm!
- Em thấy ông ấy cũng bình thường như mọi huấn luyện viên khác chứ đâu có gì là giỏi.
- Giỏi lắm chứ! Em không thấy ông ấy nói gì cái cô đều nghe tăm tắp. Còn anh chỉ có "huấn luyện" một mình em mà cũng không xong.
Ai giỏi
Hai học trò kể về bố mình:
- Bố tớ giỏi lắm! Hôm nọ bố tớ tay không bắt cướp.
- Bố tớ còn giỏi hơn bố cậu, cứ mỗi lần đi nhậu về bố tớ còn "bắt được" hai chú cảnh sát đi kèm!
- Người chồng nói với vợ - anh thấy ông huấn luyện viên đội tuyển bóng đá nữ phải là người tài giỏi lắm!
- Em thấy ông ấy cũng bình thường như mọi huấn luyện viên khác chứ đâu có gì là giỏi.
- Giỏi lắm chứ! Em không thấy ông ấy nói gì cái cô đều nghe tăm tắp. Còn anh chỉ có "huấn luyện" một mình em mà cũng không xong.
Ai giỏi
Hai học trò kể về bố mình:
- Bố tớ giỏi lắm! Hôm nọ bố tớ tay không bắt cướp.
- Bố tớ còn giỏi hơn bố cậu, cứ mỗi lần đi nhậu về bố tớ còn "bắt được" hai chú cảnh sát đi kèm!
Thứ Năm, 22 tháng 4, 2010
Chuyen vui
Một phụ nữ xin ly dị chồng với lý do tính nết chồng không tốt!
Quan tòa hỏi người chồng:
- Vợ ông kêu ca rằng từ mấy năm nay ông không nói với bà ấy một lời nào cả.
- Thưa quý tòa, đúng thế - người chồng đáp
- Tại sao lại như vậy?
- Thưa quý tòa, vì tính tôi quá lịch thiệp nên tôi không ngắt lời bà ấy.
Quan tòa hỏi người chồng:
- Vợ ông kêu ca rằng từ mấy năm nay ông không nói với bà ấy một lời nào cả.
- Thưa quý tòa, đúng thế - người chồng đáp
- Tại sao lại như vậy?
- Thưa quý tòa, vì tính tôi quá lịch thiệp nên tôi không ngắt lời bà ấy.
Thứ Sáu, 16 tháng 4, 2010
Những đêm không ngũ
--------------------------------------------------------------------------------
Nhớ hồi ở VN, quê của NH ở CáiTre gọi là Tân Thiềng , ChợLách,VĩnhLong bây giờ là BếnTre. Xuống ở chợ làng nầy, vô thêm mấy cây số nữa gọi la ấp Thiện Lương mới chổ nhà NH . Ở đây là kinh kùng nước cạn,khỉ ho cò gáy, buồn lắm ...bây giờ nghĩ lại mới thấy thương ...
Ở đây mùa nước được ăn bông "điên điễn". íts free! nhà NH nghèo mà ...cá thì xuống sông ...xúc ,tác...bắt cá tép ... lúc nước cạn với Nội hoặc nhửng bạn bà con cùng tranglứa : Loan ,Sang ,Cánh ...trong những ngày nghỉ học hoặc ngày hè.... NH luôn quanh quẩn với Loan như hình với bóng....
Rồi nào cá "Linh", sao giống tên mình vậy ? ..heheh...cá "linh" nấu bông xúng ...khô nước ...chan cơm ăn ...cuộc sống đạm bạc ......không được ăn thịt bao giờ ...lâu lâu đi ăn đám cưới , đám giổ mới thấy thịt ....ngon thiệt
Tháng mưa thì ra đồng tìm cá "Rô" . Mưa xuông, nước mát ...cá lên rãnh đẽ ...NH tìm cợ hội nầy bắt nó làm thịt . Cá mùa nầy lớn lắm ...nhưng ăn hơi rông ..nhưng khong sao ....Free đồi hỏi chi nhiều . Rồi nào có ốc "Buu" ốc "lác" ...rồi "Cua" nữa . Ra đồng đi vài dòng là đồ ăn thổi mái . Cua thì về dả ra nâu canh với rau gì cũng khong nhớ lắm nhưng ngon hoặc nấu bún rêu . Rau muống thì ra đồng nhặc ...
Nhưng có lúc buồn lắm ...mưa buồn thúi ruột à ...ảnh ương, cóc nhái kêu ....buồn lắm, nhà quê mà . ...ngồi nhìn sông nước đục ...lục bình nồi bồng bền ....cây cối trôi sông . Không biết thế giới bên ngoài ra sao ..có vui hây không ..thế giới của NH nhỏ lắm ....ngày tháng trôi qua dần maĩ cho đến một hôm . ...
Rồi một hôm NH thức dậy thấy mình đang ở Mỹ ...sao kỳ vây? tưỡng "chim bao" .....Từ đó làm NH quên mình là ai.....cuộc sống bon chen... from time to time ...lột xác hồi nào cũng không hay ?
Tối qua và không biết bao lần ...cảm thấy thương mình quê thật nhiều ....
Nhớ hồi ở VN, quê của NH ở CáiTre gọi là Tân Thiềng , ChợLách,VĩnhLong bây giờ là BếnTre. Xuống ở chợ làng nầy, vô thêm mấy cây số nữa gọi la ấp Thiện Lương mới chổ nhà NH . Ở đây là kinh kùng nước cạn,khỉ ho cò gáy, buồn lắm ...bây giờ nghĩ lại mới thấy thương ...
Ở đây mùa nước được ăn bông "điên điễn". íts free! nhà NH nghèo mà ...cá thì xuống sông ...xúc ,tác...bắt cá tép ... lúc nước cạn với Nội hoặc nhửng bạn bà con cùng tranglứa : Loan ,Sang ,Cánh ...trong những ngày nghỉ học hoặc ngày hè.... NH luôn quanh quẩn với Loan như hình với bóng....
Rồi nào cá "Linh", sao giống tên mình vậy ? ..heheh...cá "linh" nấu bông xúng ...khô nước ...chan cơm ăn ...cuộc sống đạm bạc ......không được ăn thịt bao giờ ...lâu lâu đi ăn đám cưới , đám giổ mới thấy thịt ....ngon thiệt
Tháng mưa thì ra đồng tìm cá "Rô" . Mưa xuông, nước mát ...cá lên rãnh đẽ ...NH tìm cợ hội nầy bắt nó làm thịt . Cá mùa nầy lớn lắm ...nhưng ăn hơi rông ..nhưng khong sao ....Free đồi hỏi chi nhiều . Rồi nào có ốc "Buu" ốc "lác" ...rồi "Cua" nữa . Ra đồng đi vài dòng là đồ ăn thổi mái . Cua thì về dả ra nâu canh với rau gì cũng khong nhớ lắm nhưng ngon hoặc nấu bún rêu . Rau muống thì ra đồng nhặc ...
Nhưng có lúc buồn lắm ...mưa buồn thúi ruột à ...ảnh ương, cóc nhái kêu ....buồn lắm, nhà quê mà . ...ngồi nhìn sông nước đục ...lục bình nồi bồng bền ....cây cối trôi sông . Không biết thế giới bên ngoài ra sao ..có vui hây không ..thế giới của NH nhỏ lắm ....ngày tháng trôi qua dần maĩ cho đến một hôm . ...
Rồi một hôm NH thức dậy thấy mình đang ở Mỹ ...sao kỳ vây? tưỡng "chim bao" .....Từ đó làm NH quên mình là ai.....cuộc sống bon chen... from time to time ...lột xác hồi nào cũng không hay ?
Tối qua và không biết bao lần ...cảm thấy thương mình quê thật nhiều ....
Trẻ thơ VN
--------------------------------------------------------------------------------
Hôm đó tôi nằm ôm hai giỏ thuốc chờ tới khoảng 3 giờ sáng mới có chuyến xe lam đầu tiên chở hàng từ Cam Ranh ra Nha Trang. Tôi đi bán thuốc xong, rồi mua hàng cho chuyến vô, mang lên nhà bà Cụ gần ga Phú Vinh ngủ rồi khuya lại đi. Thấy tôi chần chờ muốn đạp xe về thăm con, bà Cụ bảo:
Thứ Hai, 12 tháng 4, 2010
Sự tích cây vú sưả
Sự tích cây vú sữa
Ngày xưa, có một cậu bé ham chơi. Một lần, bị mẹ mắng, cậu vùng vằng bỏ đi. Cậu la cà khắp nơi, chẳng nghĩ đến mẹ ở nhà mỏi mắt chờ mong.
Không biết cậu đã đi bao lâu. Một hôm, vừa đói vừa rét, lại bị trẻ lớn hơn đánh, cậu mới nhớ đến mẹ, liền tìm đường về nhà.
Ở nhà, cảnh vật vẫn như xưa, nhưng không thấy mẹ đâu. Cậu khản tiếng gọi mẹ, rồi ôm một cây xanh trong vườn mà khóc. Kỳ lạ thay, cây xanh bỗng run rẩy. Từ các cành lá, những đài hoa bé tí trổ ra, nở trắng như mây. Hoa tàn, quả xuất hiện, lớn nhanh, da căng mịn, xanh óng ánh, rồi chín. Một quả rơi vào lòng cậu. Môi cậu vừa chạm vào, một dòng sữa trắng trào ra, ngọt thơm như sữa mẹ.
Cậu nhìn lên tán lá, lá một mặt xanh bóng, mặt kia đỏ hoe như mắt mẹ khóc chờ con. Cậu bé òa khóc. Cây xòe cành ôm cậu, như tay mẹ âu yếm vỗ về.
Trái cây thơm ngon ở vườn nhà cậu, ai cũng thích. Họ đem về gieo trồng khắp nơi và gọi là cây vú sữa.
Ngày xưa, có một cậu bé ham chơi. Một lần, bị mẹ mắng, cậu vùng vằng bỏ đi. Cậu la cà khắp nơi, chẳng nghĩ đến mẹ ở nhà mỏi mắt chờ mong.
Không biết cậu đã đi bao lâu. Một hôm, vừa đói vừa rét, lại bị trẻ lớn hơn đánh, cậu mới nhớ đến mẹ, liền tìm đường về nhà.
Ở nhà, cảnh vật vẫn như xưa, nhưng không thấy mẹ đâu. Cậu khản tiếng gọi mẹ, rồi ôm một cây xanh trong vườn mà khóc. Kỳ lạ thay, cây xanh bỗng run rẩy. Từ các cành lá, những đài hoa bé tí trổ ra, nở trắng như mây. Hoa tàn, quả xuất hiện, lớn nhanh, da căng mịn, xanh óng ánh, rồi chín. Một quả rơi vào lòng cậu. Môi cậu vừa chạm vào, một dòng sữa trắng trào ra, ngọt thơm như sữa mẹ.
Cậu nhìn lên tán lá, lá một mặt xanh bóng, mặt kia đỏ hoe như mắt mẹ khóc chờ con. Cậu bé òa khóc. Cây xòe cành ôm cậu, như tay mẹ âu yếm vỗ về.
Trái cây thơm ngon ở vườn nhà cậu, ai cũng thích. Họ đem về gieo trồng khắp nơi và gọi là cây vú sữa.
Chủ Nhật, 11 tháng 4, 2010
Thuộc về Má
Thuộc Về Má
Đưa má ra bến xe, giỏ xách đứt quai, đồ đạc đổ lủ khủ ra đường, hai má con nhặt nhạnh giữa những làn xe xuôi ngược. Chị càu nhàu, “trời đất ơi, má mang về làm chi mấy thứ này ?”. Cái chị nói là những chai lọ rỗng đang nằm lăn lóc. Má chỉ cười, hối chị mau mau thu dọn, đừng có ngồi đó nhăn nhó như khỉ ăn gừng.
Ngồi sắp xếp lại đồ đạc bên vỉa hè, má mới nói, coi đồ bỏ vậy mà trong quê quý lắm, má đem về để chiết dầu hôi, nước mắm cho bà con trong xóm. Bất giác chị nhớ tới cái tiệm tạp hóa nhỏ nhà mình, nhớ những khách hàng chân dính bùn chỉ dám đứng ngoài sân, bồn chồn gọi vào, “bán con hai ngàn đường, năm trăm đá cục…”. Chị thấy cơn bực bội dịu xuống.
Ngồi với má, lặng lẽ chèn những cái chai vào mấy giỏ xách chật cứng,chị nhận ra sự chu đáo của đứa em gái đang trọ học ở nhà mình. Em đã chuẩn bị cho má rất nhiều thứ. Những chai lọ là do em súc rửa. Và trong giỏ, như mọi khi là trà, xà bông, bột ngọt, thuốc lá, báo cũ, mớ củ cải muối nằm còng queo, những bộ quần áo trẻ con nhà chị đã mặc qua mà má nói đem cho mấy đứa nhỏ nghèo. Bỗng dưng chị thấy ngượng ngập.
Những thứ má cùm nụm cùm nịu mang về, một nửa là phế thải trong nhà chị. Một nửa, như bột ngọt, đã lâu không có trên kệ bếp, vì những khuyến cáo ảnh hưởng đến sức khỏe, đến trí nhớ. Thuốc lá ba chị hút, là loại không đầu lọc, rẻ tiền, khói thuốc vo tròn những cơn ho khan rát ngực. Những cái bánh bột đậu ba má chị hay ăn trong lúc uống trà, cũng đã lâu chị chẳng mua về, bởi trẻ chê không ngon.
Những gì chị từ bỏ, má lại nâng niu. Nhà thay ti vi mới, chị gửi cái cũ về, má mừng nói hồi nào giờ mới thấy Lệ Thủy đánh má hồng, tô son môi. Nhà chị lót gạch mới, ba chạy xuồng máy ra chở gạch cũ về lót đường đi, vạc giường cũ đóng vách chuồng gà. Xấp báo mang về từ gầm tủ nhà chị, má nhen lửa, má gói hàng cho khách. Những bữa chị về ghé qua bếp, thấy ơ cá kho mặn quắt, má kho bằng loại nước mắm giá chỉ vài ba ngàn một lít, má cũng biết đó chỉ là nước muối nhưng má cười, “xóm mình cũng ăn như nhà mình…”
Cũng những bữa canh rau suông đậm bột ngọt để nuốt xuôi cơm cháy, để giả vờ cái vị ngọt của thịt mà vì chợ xa, vì nghèo… lâu lâu mới hiện diện trong mâm cơm một lần. Cũng những chai nước đường thêm thắt chút vị coca mà đứa trẻ năm tuổi thành phố đã biết nguây quẩy từ chối. Cũng những chai (giống như) nước tương cáu cặn không xuất xứ, không hạn dùng.
Thành phố xem chúng là rác. Má biết điều đó, thậm chí chị đã chỉ cho má cách từ bỏ chúng. Nhưng má chỉ cười buồn, tiền nào của nấy, và người nào thì tiền nấy. Ở quê, mua món gì là người ta cầm mấy giạ lúa đi mua, nên tiền nặng lắm… Người đời luôn có những khoảng cách, không bao giờ có công bằng, chị biết. Nhưng chị đã không nghĩ tới, ranh giới đó cũng tồn tại giữa chị và má, và bà con họ hàng quê xứ.
Giờ thì khoảng cách đó rõ ràng hơn bao giờ hết. Ngồi chờ xe lăn bánh, cạnh má và mấy giỏ xách lỉnh kỉnh, giữa những hành khách nhếch nhác mệt mỏi khác.Chị nhìn chiếc xe chút nữa đây sẽ đưa má về quê, nó cũ nát, gỉ sét, nóng hập và loang lổ bụi.
Chiếc xe có cánh cửa sắp rơi ra và một mảng kính rạn nứt này sau khi mỏi mòn chạy trên những quốc lộ liên tỉnh, người ta mới đem nó về những con đường huyện lị heo hút. Và má, những người dân quê má vẫn lấy làm hạnh phúc chen chúc đi về.
Trên chuyến xe xốc xếch đó, có bà mẹ trẻ đang ngồi cạnh chị đây, đang nâng niu xếp ra xếp vào mấy gói kẹo sặc sỡ phẩm màu, chắc chắn cũng rất đậm đà vị ngọt của đường hóa học.
Nhưng dù chúng được làm bằng gì thì chúng cũng được chào đón bằng tất cả nỗi vui mừng, chờ đợi, thèm thuồng của những đứa trẻ ở nhà. Chúng cũng ngọt lịm cả một ký ức, mỗi khi nhớ lại, như chị nhớ lại tuổi thơ mình.
Những viên kẹo đã từng ám ảnh chị, giờ đã thuộc về má, làng quê của má, thế giới của má. Xa xôi…
NNTư
__________________
Đưa má ra bến xe, giỏ xách đứt quai, đồ đạc đổ lủ khủ ra đường, hai má con nhặt nhạnh giữa những làn xe xuôi ngược. Chị càu nhàu, “trời đất ơi, má mang về làm chi mấy thứ này ?”. Cái chị nói là những chai lọ rỗng đang nằm lăn lóc. Má chỉ cười, hối chị mau mau thu dọn, đừng có ngồi đó nhăn nhó như khỉ ăn gừng.
Ngồi sắp xếp lại đồ đạc bên vỉa hè, má mới nói, coi đồ bỏ vậy mà trong quê quý lắm, má đem về để chiết dầu hôi, nước mắm cho bà con trong xóm. Bất giác chị nhớ tới cái tiệm tạp hóa nhỏ nhà mình, nhớ những khách hàng chân dính bùn chỉ dám đứng ngoài sân, bồn chồn gọi vào, “bán con hai ngàn đường, năm trăm đá cục…”. Chị thấy cơn bực bội dịu xuống.
Ngồi với má, lặng lẽ chèn những cái chai vào mấy giỏ xách chật cứng,chị nhận ra sự chu đáo của đứa em gái đang trọ học ở nhà mình. Em đã chuẩn bị cho má rất nhiều thứ. Những chai lọ là do em súc rửa. Và trong giỏ, như mọi khi là trà, xà bông, bột ngọt, thuốc lá, báo cũ, mớ củ cải muối nằm còng queo, những bộ quần áo trẻ con nhà chị đã mặc qua mà má nói đem cho mấy đứa nhỏ nghèo. Bỗng dưng chị thấy ngượng ngập.
Những thứ má cùm nụm cùm nịu mang về, một nửa là phế thải trong nhà chị. Một nửa, như bột ngọt, đã lâu không có trên kệ bếp, vì những khuyến cáo ảnh hưởng đến sức khỏe, đến trí nhớ. Thuốc lá ba chị hút, là loại không đầu lọc, rẻ tiền, khói thuốc vo tròn những cơn ho khan rát ngực. Những cái bánh bột đậu ba má chị hay ăn trong lúc uống trà, cũng đã lâu chị chẳng mua về, bởi trẻ chê không ngon.
Những gì chị từ bỏ, má lại nâng niu. Nhà thay ti vi mới, chị gửi cái cũ về, má mừng nói hồi nào giờ mới thấy Lệ Thủy đánh má hồng, tô son môi. Nhà chị lót gạch mới, ba chạy xuồng máy ra chở gạch cũ về lót đường đi, vạc giường cũ đóng vách chuồng gà. Xấp báo mang về từ gầm tủ nhà chị, má nhen lửa, má gói hàng cho khách. Những bữa chị về ghé qua bếp, thấy ơ cá kho mặn quắt, má kho bằng loại nước mắm giá chỉ vài ba ngàn một lít, má cũng biết đó chỉ là nước muối nhưng má cười, “xóm mình cũng ăn như nhà mình…”
Cũng những bữa canh rau suông đậm bột ngọt để nuốt xuôi cơm cháy, để giả vờ cái vị ngọt của thịt mà vì chợ xa, vì nghèo… lâu lâu mới hiện diện trong mâm cơm một lần. Cũng những chai nước đường thêm thắt chút vị coca mà đứa trẻ năm tuổi thành phố đã biết nguây quẩy từ chối. Cũng những chai (giống như) nước tương cáu cặn không xuất xứ, không hạn dùng.
Thành phố xem chúng là rác. Má biết điều đó, thậm chí chị đã chỉ cho má cách từ bỏ chúng. Nhưng má chỉ cười buồn, tiền nào của nấy, và người nào thì tiền nấy. Ở quê, mua món gì là người ta cầm mấy giạ lúa đi mua, nên tiền nặng lắm… Người đời luôn có những khoảng cách, không bao giờ có công bằng, chị biết. Nhưng chị đã không nghĩ tới, ranh giới đó cũng tồn tại giữa chị và má, và bà con họ hàng quê xứ.
Giờ thì khoảng cách đó rõ ràng hơn bao giờ hết. Ngồi chờ xe lăn bánh, cạnh má và mấy giỏ xách lỉnh kỉnh, giữa những hành khách nhếch nhác mệt mỏi khác.Chị nhìn chiếc xe chút nữa đây sẽ đưa má về quê, nó cũ nát, gỉ sét, nóng hập và loang lổ bụi.
Chiếc xe có cánh cửa sắp rơi ra và một mảng kính rạn nứt này sau khi mỏi mòn chạy trên những quốc lộ liên tỉnh, người ta mới đem nó về những con đường huyện lị heo hút. Và má, những người dân quê má vẫn lấy làm hạnh phúc chen chúc đi về.
Trên chuyến xe xốc xếch đó, có bà mẹ trẻ đang ngồi cạnh chị đây, đang nâng niu xếp ra xếp vào mấy gói kẹo sặc sỡ phẩm màu, chắc chắn cũng rất đậm đà vị ngọt của đường hóa học.
Nhưng dù chúng được làm bằng gì thì chúng cũng được chào đón bằng tất cả nỗi vui mừng, chờ đợi, thèm thuồng của những đứa trẻ ở nhà. Chúng cũng ngọt lịm cả một ký ức, mỗi khi nhớ lại, như chị nhớ lại tuổi thơ mình.
Những viên kẹo đã từng ám ảnh chị, giờ đã thuộc về má, làng quê của má, thế giới của má. Xa xôi…
NNTư
__________________
Thứ Bảy, 10 tháng 4, 2010
Lấy vợ V.N
Bác sĩ hỏi:
-Anh sao mà vào đây?
- Tôi điên rồi , vì tôi không rõ tôi là ai?
Bác sĩ nhíu mày:
-Anh có thể nói rõ hơn không?
-Vợ tôi trước khi lấy tôi đã có một đứacon gái riêng ở VN. Bây giờ cô bé đã là một
thiếu nữ truởng thành. Mới đây, bố tôi về bển cưới cô này.
Bác sĩ bảo:
-Chuyện thường tình thôi.
-Nhưng kẹt một cái là vợ tôi trở thành mẹ vợ của Bố
tôi.
-Cũng không có gì phạm pháp.Vì dẫu sao cô bé và Bố anh không cùng một huyết thống.
-Nhưng tôi thì trở thành....cha vợ của Bố tôi.
Bác sĩ đáp:
-Thì bắt buộc vậy!Ðó là ngôi thứ xã hội
đặt ra mà!
-Nhưng mới đây con gái của vợ tôi sinh một đứa con trai.Thằng đó tôi phải xem là em cùng cha khác mẹ với tôi .
-Ummm ..đúng!Không thể gọi khác được.
-Nhưng đồng thời tôi và vợ tôi là ông bà
ngoại của nó.
-Ơ ... ơ .. quả không sai!
-Mới đây vợ tôi sinh đuợc một đứa con trai.
Vậy là đứa con gái riêng của vợ tôi là con ghẻ của tôi, tức là mẹ kế tôi, đồng thời là chị của đứa con tôi, vừa lại là bà nội của nó.
Nói cách khác:con tôi là em tôi và cũng là cậu tôi vì là em của mẹ kế tôi.
-ơ...
ơ.....ơ....đúng rồi! Phải gọi thế thôi.
-Như vậy vợ tôi trở thành con dâu của mẹ kế tôi, tức là con gái của vợ tôi trở thành Dì ghẻ của mẹ nó.
-Còn đứa con tôi là cháu tôi, và là....ông nội của tôi và cũng là anh của vợ tôi!
Vậy bác sĩ xem tôi là ai? Tôi điên rồi ....
Bác sĩ la lên:
- Thôi , anh đừng kể nữa , tôi cũng điên rồi
-Anh sao mà vào đây?
- Tôi điên rồi , vì tôi không rõ tôi là ai?
Bác sĩ nhíu mày:
-Anh có thể nói rõ hơn không?
-Vợ tôi trước khi lấy tôi đã có một đứacon gái riêng ở VN. Bây giờ cô bé đã là một
thiếu nữ truởng thành. Mới đây, bố tôi về bển cưới cô này.
Bác sĩ bảo:
-Chuyện thường tình thôi.
-Nhưng kẹt một cái là vợ tôi trở thành mẹ vợ của Bố
tôi.
-Cũng không có gì phạm pháp.Vì dẫu sao cô bé và Bố anh không cùng một huyết thống.
-Nhưng tôi thì trở thành....cha vợ của Bố tôi.
Bác sĩ đáp:
-Thì bắt buộc vậy!Ðó là ngôi thứ xã hội
đặt ra mà!
-Nhưng mới đây con gái của vợ tôi sinh một đứa con trai.Thằng đó tôi phải xem là em cùng cha khác mẹ với tôi .
-Ummm ..đúng!Không thể gọi khác được.
-Nhưng đồng thời tôi và vợ tôi là ông bà
ngoại của nó.
-Ơ ... ơ .. quả không sai!
-Mới đây vợ tôi sinh đuợc một đứa con trai.
Vậy là đứa con gái riêng của vợ tôi là con ghẻ của tôi, tức là mẹ kế tôi, đồng thời là chị của đứa con tôi, vừa lại là bà nội của nó.
Nói cách khác:con tôi là em tôi và cũng là cậu tôi vì là em của mẹ kế tôi.
-ơ...
ơ.....ơ....đúng rồi! Phải gọi thế thôi.
-Như vậy vợ tôi trở thành con dâu của mẹ kế tôi, tức là con gái của vợ tôi trở thành Dì ghẻ của mẹ nó.
-Còn đứa con tôi là cháu tôi, và là....ông nội của tôi và cũng là anh của vợ tôi!
Vậy bác sĩ xem tôi là ai? Tôi điên rồi ....
Bác sĩ la lên:
- Thôi , anh đừng kể nữa , tôi cũng điên rồi
Thứ Tư, 7 tháng 4, 2010
Đàn ông
Có vc kia đi thăm đất thánh
người vợ tự nhiên bị chết nơi nầy nên người chồng lo thủ tục với chánh quyền
chánh quyền nơi đây nói với người chồng:
- nếu ông mang xác vợ ông về chôn thì tốn $5000
- vì vợ ông chết bất tử nơi đất thánh nên chúng tôi cho ông chôn vợ nơi đây chỉ tốn $500 thôi
người chồng suy nghỉ thật lâu rồi trả lời:
- tôi mang xác vợ tôi về
chánh quyền ngạc nhiên hỏi:
- rất có nhiều người muốn được chôn nơi đất thánh mà không được, tại sao ông lại không muốn?
người chồng trả lời:
- tại tôi nghe nói có người chết chôn nơi nầy 3 ngày sau sống lại
người vợ tự nhiên bị chết nơi nầy nên người chồng lo thủ tục với chánh quyền
chánh quyền nơi đây nói với người chồng:
- nếu ông mang xác vợ ông về chôn thì tốn $5000
- vì vợ ông chết bất tử nơi đất thánh nên chúng tôi cho ông chôn vợ nơi đây chỉ tốn $500 thôi
người chồng suy nghỉ thật lâu rồi trả lời:
- tôi mang xác vợ tôi về
chánh quyền ngạc nhiên hỏi:
- rất có nhiều người muốn được chôn nơi đất thánh mà không được, tại sao ông lại không muốn?
người chồng trả lời:
- tại tôi nghe nói có người chết chôn nơi nầy 3 ngày sau sống lại
Vui chút
vui mot chut
--------------------------------------------------------------------------------
***THÔNG HÔN*****
Sau khi kình với chồng xong, vợ tức giận nói: "Tôi có lấy quỷ sứ cũng sướng hơn lấy ông".
Chồng trả đũa ngay lập tức: "Bà không thể nào lấy quỷ sứ được! Pháp luật quy định, họ hàng gần không được lấy nhau....."
--------------------------------------------------------------------------------
***THÔNG HÔN*****
Sau khi kình với chồng xong, vợ tức giận nói: "Tôi có lấy quỷ sứ cũng sướng hơn lấy ông".
Chồng trả đũa ngay lập tức: "Bà không thể nào lấy quỷ sứ được! Pháp luật quy định, họ hàng gần không được lấy nhau....."
Thứ Bảy, 3 tháng 4, 2010
Tóc trắng hóa đen
Tóc trắng hóa đen
> (Thuốc bí truyền của thần y Hoa Đà)
> Đậu đen(Hạt nhỏ) chừng một bát to, đổ
> nước đun sôi kỹ cho cạn bớt, bỏ bã, để
> nóng. Lấy thuốc gội đầu cho sạch trước, rồi
> lấy nước đậu còn nóng thoa lên tóc, hễ khô
> lại thoa tiếp, làm cả ngày, cứ để vậy cho
> tới sáng mới gội đầu, tóc trắng tự nhiên
> đen lại, rất đẹp. Mỗi lần làm như vậy, tóc
> đen được 3 năm mới phải làm lại.
> Ăn chè đâu đen, mè đen ít đường thường
> xuyên để phòng tóc bạc mọc ra thêm
> (Thuốc bí truyền của thần y Hoa Đà)
> Đậu đen(Hạt nhỏ) chừng một bát to, đổ
> nước đun sôi kỹ cho cạn bớt, bỏ bã, để
> nóng. Lấy thuốc gội đầu cho sạch trước, rồi
> lấy nước đậu còn nóng thoa lên tóc, hễ khô
> lại thoa tiếp, làm cả ngày, cứ để vậy cho
> tới sáng mới gội đầu, tóc trắng tự nhiên
> đen lại, rất đẹp. Mỗi lần làm như vậy, tóc
> đen được 3 năm mới phải làm lại.
> Ăn chè đâu đen, mè đen ít đường thường
> xuyên để phòng tóc bạc mọc ra thêm
Thứ Tư, 31 tháng 3, 2010
Thứ Hai, 29 tháng 3, 2010
Thứ Sáu, 26 tháng 3, 2010
Tắm sông
Tắm Sông-
Vậy là má không cho tôi tắm sông nữa. Má nói, má coi truyền hình, người ta biểu, nước sông bây giờ ô nhiễm lắm, trẻ nít tắm hư mắt. Tôi hỏi ô nhiễm là gì, má tôi nói dơ.
"Một chút thôi mà - tôi cố nài nỉ - có chút xíu thôi". Má tôi dứt khoát, không là không.
Tôi chê lý do của má đưa ra lãng xẹt, chỉ vậy mà bắt hỏng cho tắm sông nữa. Buồn muốn chết.
Những chiều ra đông chạy rong chạy ruổi thả diều về, nực thôi là nực, mồ hôi mồ kê nhễ nhại, xách cái gàu ra ngoài cầu ao xối sàn sạt mà không thấy mát tí nào, thèm nhảy ùm cái xuống sông, sải tay sải chân vẫy vùng cho sướng người.
Tôi biết lội hồi sáu tuổi. Hôm đầu tiên xuống nước, tôi ở truồng ngủng ngẳng bằng trái ớt
. Ba ôm tôi xuống bến, ông đặt bàn tay to bè lên cái bụng tròn ủm của tôi sướng wá, tay chân luýnh quýnh đạp lia lịa làm nước văng sáng tran mặt ba tôi (nước mát thì thôi dị chớ). Má tôi ngồi trên bờ hái đọt choại vừa nhó xuống, kêu:
- Anh khéo, ngộp con nó...
Ba cười to:
- Em đừng lo. Mai mốt thằng nầy lặn ngụp phải biết.
Chỉ năm hôm sau, khi ba tôi lặng lẽ bỏ bàn tay ra, tôi đã lủm bủm lội được một tí đường. cái đầu tôi ngoi lên còn cái mông chìm lỉm, ba cười, chê: "Cái thằng bơi y hệt con chó phèn".
Nhưng đám bạn cùng lứa của tôi đang ngồi so bì, "Sao tao ôm dừa khô tập hoài mà hông biết lội". Tôi tài khôn, "Mầy bắt chuồn chuồn cho nó cắn rún á, biết lội liền hà".
Nó tưởng thiệt, đi bắt chuồn chuồn về cho cắn muốn tiêu cái rúng luôn.
Vậy mà tôi cố đổ thừa, "Tại mầy hỏng bắt chuồn chuồn đỏ, chuồn chuồn đỏ cắn rún mới biết lội được"
. Sau nầy nhớ lại, tôi nghĩ nhất định mình bơi giỏi là nhờ bàn tay ấm nóng của ba đã truyền cho tôi lòng dũng cảm và sức mánh. Ba nói, con nít ở vùng sông nước mà không biết bơi thì tội nghiệp, xuống bến trợt chân, qua cầu gãy ván... Bất trắc không biết chừng.
Ai chớ tôi thì ba tôi khỏi lo. Đi học về, vừa cất cái cặp đã nhảy um xuống sông. Tụi bạn phục lăn cái tài lặn dài hơi.
Còn về khoản lội đua, mỗi con Én là dám so kè với tôi, trời đất ơi, con gái gì mà lội thoi thót như con ếch, lẹ ghê.
Mà cũng tại nó cao, chân dài, tay dài, nó sải một nhịp, tôi đã lọt lại phía sạu Vừa rồi, tôi với nó bơi thi, hỏng hiểu sao tôi lúm súm thế nào mà để nó qua bờ bên kia trước, nó bắt tôi kêu nó bằng chị hai, thấy tức chết
Thằng tèo bênh vực tôi, nó an ủi, "Mai mốt trả thù, hén mậy?"
Tội nghiệp, nó thần tượng tôi từ cái năm sáu tuổi tới giờ. Tôi hứa, mai môt' trả thù.
Nhưng từ má tôi cấm ngặt, coi như không còn cơ hội nữa. Sông với tôi có biết bao nhiêu là chuyện với nhau, bây giờ biểu không tắm nũa, buồn ơi là buồn vậy.
Ngày xưa đúng là sông không như bây giờ. Nước sông không như bây giờ. Nước sông mát.
Nước không trong như trong sách người ta hay tả mà cợn phù sa. Xứ tôi là xứ phù sa mà. Sông có mùi thơm hơi ngòn ngọt của bẹ dừa nước mọc chồm chồm ra ngoài bãi.
Nước lớn, cá kìm kìm lội thành đàn nhộn nhịp. Nước ròng sát bãi, tụi tôi chạy rượt với đám ca thồi lồi.
Hồi đó, đất sình dưới đáy sông chúng tôi chọi nhau cũng thơm, nên mặt mũi tèm lem bùn mà không thèm để ý, có đứa bị chọi nguyên một cục sình vô miệng, trợn trừng không noi 'được tiếng nào.
Từ từ, sông ngầu đục hẳn đi. Cứ nước lớn, mặt sông đầy rác. Mới đầu, tụi tôi thíc lắm, tụi tôi vớt được bao nhiêu là chai lọ, tha hồ nuôi cá lia thia. Con Én coi tay chân quều quào vậy chớ siêng, nó vớt được bao nhiêu là đồ chơi cúng cuội.
Rồi tụi tôi cũng chán trò chai lọ, mặc kệ chúng, dưới sông trôi đày kia kìa. Tôi hỏi ba tôi rác đâu mà nhiều vậy, ba nói là do người ở chợ hay đổ rác xuống sông.
Tôi gật gù, ờ phải, ở chợ người ta đông lắm.
Trong đám bạn, tôi biết chợ nhiều nhất. Nhà tôi có cái quán cóc nhỏ bán bánh kẹo, đồ chơi con nít.
Mỗi lần đi chợ đổ hàng, má đều chở tôi theo. Ra ngoài đó, má lên chợ, tôi dom chừng chiếc xuồng. Sau nầy tôi thêm một nhiệm vụ nữa là gỡ rác quấn chân vịt máy.
Rác nhiều quá, cứ đi được một chút nghe cái máy chạy rị mọ, biết thế nào chân vịt cũng bị quấn rác rồi. Một ngày nọ, tự nhiên tôi nghĩ, mình gỡ ra rồi quăng xuống, thế nào nó cũng vướn vo mấy chiếc xuồng khác, tội nghiệp người ta ghê lắm
. Tôi lẳng lặng giở cía sạp xuồng lên, bỏ mớ rác vào đó. Má tôi rầy, "rác rưởi mà để vô xuồng chi con, dơ hết".
Tôi nghi! sao thưa vậy. Má tôi cười, không nói gì nhưng vẻ mặt rất hài lòng. Hôm đó, về tới nhà, được hai thúng rác đầy vun. Tôi bưng lên nhà, ba như không giận nó đã quăng con mèo chết xuống.
Tụi tôi tự nhủ, bữa nay tắm lần này nữa thôi, tui tôi chờ cho tới chừng nào sông sạch, trong trở lại. Tôi lén nhìn con Én, lặng sải tay bơi một mạch qua bờ bên kia, "Mai mốt thể nào cũng trả thù chớ con trai mà để thua con gái, kỳ lắm".
NNTư
Vậy là má không cho tôi tắm sông nữa. Má nói, má coi truyền hình, người ta biểu, nước sông bây giờ ô nhiễm lắm, trẻ nít tắm hư mắt. Tôi hỏi ô nhiễm là gì, má tôi nói dơ.
"Một chút thôi mà - tôi cố nài nỉ - có chút xíu thôi". Má tôi dứt khoát, không là không.
Tôi chê lý do của má đưa ra lãng xẹt, chỉ vậy mà bắt hỏng cho tắm sông nữa. Buồn muốn chết.
Những chiều ra đông chạy rong chạy ruổi thả diều về, nực thôi là nực, mồ hôi mồ kê nhễ nhại, xách cái gàu ra ngoài cầu ao xối sàn sạt mà không thấy mát tí nào, thèm nhảy ùm cái xuống sông, sải tay sải chân vẫy vùng cho sướng người.
Tôi biết lội hồi sáu tuổi. Hôm đầu tiên xuống nước, tôi ở truồng ngủng ngẳng bằng trái ớt
. Ba ôm tôi xuống bến, ông đặt bàn tay to bè lên cái bụng tròn ủm của tôi sướng wá, tay chân luýnh quýnh đạp lia lịa làm nước văng sáng tran mặt ba tôi (nước mát thì thôi dị chớ). Má tôi ngồi trên bờ hái đọt choại vừa nhó xuống, kêu:
- Anh khéo, ngộp con nó...
Ba cười to:
- Em đừng lo. Mai mốt thằng nầy lặn ngụp phải biết.
Chỉ năm hôm sau, khi ba tôi lặng lẽ bỏ bàn tay ra, tôi đã lủm bủm lội được một tí đường. cái đầu tôi ngoi lên còn cái mông chìm lỉm, ba cười, chê: "Cái thằng bơi y hệt con chó phèn".
Nhưng đám bạn cùng lứa của tôi đang ngồi so bì, "Sao tao ôm dừa khô tập hoài mà hông biết lội". Tôi tài khôn, "Mầy bắt chuồn chuồn cho nó cắn rún á, biết lội liền hà".
Nó tưởng thiệt, đi bắt chuồn chuồn về cho cắn muốn tiêu cái rúng luôn.
Vậy mà tôi cố đổ thừa, "Tại mầy hỏng bắt chuồn chuồn đỏ, chuồn chuồn đỏ cắn rún mới biết lội được"
. Sau nầy nhớ lại, tôi nghĩ nhất định mình bơi giỏi là nhờ bàn tay ấm nóng của ba đã truyền cho tôi lòng dũng cảm và sức mánh. Ba nói, con nít ở vùng sông nước mà không biết bơi thì tội nghiệp, xuống bến trợt chân, qua cầu gãy ván... Bất trắc không biết chừng.
Ai chớ tôi thì ba tôi khỏi lo. Đi học về, vừa cất cái cặp đã nhảy um xuống sông. Tụi bạn phục lăn cái tài lặn dài hơi.
Còn về khoản lội đua, mỗi con Én là dám so kè với tôi, trời đất ơi, con gái gì mà lội thoi thót như con ếch, lẹ ghê.
Mà cũng tại nó cao, chân dài, tay dài, nó sải một nhịp, tôi đã lọt lại phía sạu Vừa rồi, tôi với nó bơi thi, hỏng hiểu sao tôi lúm súm thế nào mà để nó qua bờ bên kia trước, nó bắt tôi kêu nó bằng chị hai, thấy tức chết
Thằng tèo bênh vực tôi, nó an ủi, "Mai mốt trả thù, hén mậy?"
Tội nghiệp, nó thần tượng tôi từ cái năm sáu tuổi tới giờ. Tôi hứa, mai môt' trả thù.
Nhưng từ má tôi cấm ngặt, coi như không còn cơ hội nữa. Sông với tôi có biết bao nhiêu là chuyện với nhau, bây giờ biểu không tắm nũa, buồn ơi là buồn vậy.
Ngày xưa đúng là sông không như bây giờ. Nước sông không như bây giờ. Nước sông mát.
Nước không trong như trong sách người ta hay tả mà cợn phù sa. Xứ tôi là xứ phù sa mà. Sông có mùi thơm hơi ngòn ngọt của bẹ dừa nước mọc chồm chồm ra ngoài bãi.
Nước lớn, cá kìm kìm lội thành đàn nhộn nhịp. Nước ròng sát bãi, tụi tôi chạy rượt với đám ca thồi lồi.
Hồi đó, đất sình dưới đáy sông chúng tôi chọi nhau cũng thơm, nên mặt mũi tèm lem bùn mà không thèm để ý, có đứa bị chọi nguyên một cục sình vô miệng, trợn trừng không noi 'được tiếng nào.
Từ từ, sông ngầu đục hẳn đi. Cứ nước lớn, mặt sông đầy rác. Mới đầu, tụi tôi thíc lắm, tụi tôi vớt được bao nhiêu là chai lọ, tha hồ nuôi cá lia thia. Con Én coi tay chân quều quào vậy chớ siêng, nó vớt được bao nhiêu là đồ chơi cúng cuội.
Rồi tụi tôi cũng chán trò chai lọ, mặc kệ chúng, dưới sông trôi đày kia kìa. Tôi hỏi ba tôi rác đâu mà nhiều vậy, ba nói là do người ở chợ hay đổ rác xuống sông.
Tôi gật gù, ờ phải, ở chợ người ta đông lắm.
Trong đám bạn, tôi biết chợ nhiều nhất. Nhà tôi có cái quán cóc nhỏ bán bánh kẹo, đồ chơi con nít.
Mỗi lần đi chợ đổ hàng, má đều chở tôi theo. Ra ngoài đó, má lên chợ, tôi dom chừng chiếc xuồng. Sau nầy tôi thêm một nhiệm vụ nữa là gỡ rác quấn chân vịt máy.
Rác nhiều quá, cứ đi được một chút nghe cái máy chạy rị mọ, biết thế nào chân vịt cũng bị quấn rác rồi. Một ngày nọ, tự nhiên tôi nghĩ, mình gỡ ra rồi quăng xuống, thế nào nó cũng vướn vo mấy chiếc xuồng khác, tội nghiệp người ta ghê lắm
. Tôi lẳng lặng giở cía sạp xuồng lên, bỏ mớ rác vào đó. Má tôi rầy, "rác rưởi mà để vô xuồng chi con, dơ hết".
Tôi nghi! sao thưa vậy. Má tôi cười, không nói gì nhưng vẻ mặt rất hài lòng. Hôm đó, về tới nhà, được hai thúng rác đầy vun. Tôi bưng lên nhà, ba như không giận nó đã quăng con mèo chết xuống.
Tụi tôi tự nhủ, bữa nay tắm lần này nữa thôi, tui tôi chờ cho tới chừng nào sông sạch, trong trở lại. Tôi lén nhìn con Én, lặng sải tay bơi một mạch qua bờ bên kia, "Mai mốt thể nào cũng trả thù chớ con trai mà để thua con gái, kỳ lắm".
NNTư
Dạy con
Lòng cha mẹ là nơi bến cảng của những nỗi buồn và niềm hạnh phúc. Vài sự kiện không thể giải thích được dường như xảy ra cùng một lúc. Khi thì nắm giữ, lúc thì buông ra. Khi thì đẩy con đi trên chiếc xe, lúc thì ghì chặt lại và chúc phúc ở cửa trước khi con đến trường. Phận làm cha làm mẹ, chúng ta buộc lòng phải làm cả hai điều: giữ chặt và buông thả, tùy từng lúc. Tôi sẵn lòng cho con chắp cánh bay vì tương lai của chúng. Ðộng viên tính độc lập để khám phá sức mạnh và tài năng của chúng. Nhưng buông tay ư? Không bao giờ.
Thứ Ba, 9 tháng 3, 2010
Chuyện trẻ thơ
Một Mục Sư dừng xe lại hỏi hai em bé đang đứng chơi trước sân một nhà nọ:
-Con làm ơn chỉ ta đường nào ra bưu điện.
Một đứa nhanh nhẩu chỉ đường cặn kẻ. Trước khi lái xe đi vị Mục Sư nói với nó:
-Cám ơn con, để trả ơn, con có muốn ta chỉ cho con biết đường về với Chúa ta trên trời không?
Bất ngờ thằng bạn đứng cạnh ghé tai nó thì thầm:
-Đừng tin ổng, đường ra bưu điện ổng còn không biết, đường lên trời xa lắm làm sao ổng biết được mà chỉ.
-Con làm ơn chỉ ta đường nào ra bưu điện.
Một đứa nhanh nhẩu chỉ đường cặn kẻ. Trước khi lái xe đi vị Mục Sư nói với nó:
-Cám ơn con, để trả ơn, con có muốn ta chỉ cho con biết đường về với Chúa ta trên trời không?
Bất ngờ thằng bạn đứng cạnh ghé tai nó thì thầm:
-Đừng tin ổng, đường ra bưu điện ổng còn không biết, đường lên trời xa lắm làm sao ổng biết được mà chỉ.
Thứ Hai, 22 tháng 2, 2010
Chuyện vui
Tiếng VIỆT DỄ THƯƠNG !
Hoan hô mấy Ô Lang Tây!
Có ông Mỹ kia lấy vợ Việt, ông biết ăn cả lòng heo và khen mắm tôm là ngon, ông ta lại chịu khó học nói tiếng Việt để cho vợ vui lòng.
Bữa kia hai vợ chồng ra hồ nước chơi, ông ta mới nói:
-Con hồ này đẹp qúa hả em?
Vợ anh ta chỉnh:
-Anh phải kêu là cái hồ.
Hôm sau đi chèo thuyền trên sông, anh khen:
-Cái sông này cũng đẹp.
Vợ lại cằn nhằn:
-Anh phài kêu là con sông.
-Sao tiếng xứ em kỳ cục quá vậy, cũng là nước, mà khi gọi là cái lúc gọi là con?
-Tại anh không để ý chớ. Đây nè: cái nhà, cái bàn, cái tủ, nó đứng ỳ một chỗ nên gọi là cái. Con mèo, con chó, con gà nó chạy tới, chạy lui nên gọi là con. Tương tợ như vậy: cái hồ năm yên trong khi con sông nó chảy.
Anh chồng vỗ đùi cái đốp rồi cười hỉ hả:
-Hèn chi!!!Cái của anh nó cứ nhúc nhích cục cựa nên gọi là con..., còn của em nó cứ nằm ỳ một chỗ nên gọi là cái...
Hoan hô mấy Ô Lang Tây!
Có ông Mỹ kia lấy vợ Việt, ông biết ăn cả lòng heo và khen mắm tôm là ngon, ông ta lại chịu khó học nói tiếng Việt để cho vợ vui lòng.
Bữa kia hai vợ chồng ra hồ nước chơi, ông ta mới nói:
-Con hồ này đẹp qúa hả em?
Vợ anh ta chỉnh:
-Anh phải kêu là cái hồ.
Hôm sau đi chèo thuyền trên sông, anh khen:
-Cái sông này cũng đẹp.
Vợ lại cằn nhằn:
-Anh phài kêu là con sông.
-Sao tiếng xứ em kỳ cục quá vậy, cũng là nước, mà khi gọi là cái lúc gọi là con?
-Tại anh không để ý chớ. Đây nè: cái nhà, cái bàn, cái tủ, nó đứng ỳ một chỗ nên gọi là cái. Con mèo, con chó, con gà nó chạy tới, chạy lui nên gọi là con. Tương tợ như vậy: cái hồ năm yên trong khi con sông nó chảy.
Anh chồng vỗ đùi cái đốp rồi cười hỉ hả:
-Hèn chi!!!Cái của anh nó cứ nhúc nhích cục cựa nên gọi là con..., còn của em nó cứ nằm ỳ một chỗ nên gọi là cái...
Chủ Nhật, 21 tháng 2, 2010
Chuyến xe cuộc đời
Join Date: Jan 2009
Posts: 281
Chuyến xe cuộc đời
--------------------------------------------------------------------------------
Lời hay Ý đẹp : Chuyến tàu của cuộc đời
http://1.bp.blogspot.com/_aOmz0YT4Mo...+cung+be+6.jpg
Cuộc đời giống như một chuyến du hành trên xe lửa: người này lên tàu người kia xuống ga, có những tai nạn, có những chuyện ngạc nhiên ở những trạm này, rồi chuyện buồn tột bậc ở những trạm khác.
Lúc ta chào đời cũng như khi ta bước lên xe lửa, ta gặp những người, ta đã tưởng rằng họ sẽ ở lại với ta suốt chuyến đi: đó là cha mẹ ta! Thật không may, sự thật lại khác hẳn. Song thân đã xuống một ga nọ, bỏ mặc chúng ta thiếu tình yêu thương và sự trìu mến, thiếu tình âu yếm và sự đồng hành của các đấng sinh thành.
http://4.bp.blogspot.com/_aOmz0YT4Mo...+cung+be+5.jpg
Dù sao, lại có những người khác lên tàu, họ trở nên rất quan trọng đối với chúng ta: Đó là anh chị em ta, các bạn bè và những người tuyệt vời mà ta thương yêu.
Có những người xem cuộc hành trình như một buổi dạo chơi.
Có những người khác lại chỉ thấy buồn rầu trong suốt chuyến đi.
Có những người luôn luôn hiện diện và sẵn sàng giúp đỡ những ai cần.
Có những người, khi xuống tàu, đã để lại một nỗi nhung nhớ triền miên…
Có những người vừa lên đã xuống ngay, chúng ta chỉ vừa kịp thấy họ thôi…
Chúng ta ngỡ ngàng vì một vài hành khách mà chúng ta yêu mến lại ngồi ở một toa khác, bỏ mặc chúng ta trong hành trình đơn độc. Dĩ nhiên, không ai có thể cấm cản chúng ta đi tìm họ khắp nơi trên xe lửa. Đôi khi, thật không may, chúng ta không thể ngồi bên họ bởi vì chỗ đã có người.
Không can chi… hành trình là như thế: đầy thách đố, lắm giấc mơ, nhiều hy vọng… với những lần từ biệt mà không biết bao giờ trở lại.
http://2.bp.blogspot.com/_aOmz0YT4Mo...+cung+be+4.jpg
Hãy cố gắng thực hiện chuyến đi cho tốt đẹp.
Hãy cố gắng hiểu những người ngồi bên mình và tìm ra điều tốt nhất nơi mỗi người.
Hãy nhớ rằng vào mỗi khoảnh khắc của chuyến đi, một người đồng hành nào đó có thể chao đảo và cần được chúng ta thông cảm.
Chúng ta cũng thế, chúng ta có thể chao đảo và sẽ luôn có ai đó có thể hiểu chúng ta.
Mầu nhiệm lớn lao của cuộc hành trình là ta không biết được khi nào ta sẽ xuống tàu mãi mãi. Chúng ta cũng chẳng biết được khi nào các bạn đồng hành chúng ta cũng xuống tàu như vậy. Ngay cả người ngồi ngay bên cạnh chúng ta cũng thế.
Tôi nghĩ là tôi sẽ buồn khi rời con tàu... Chắc chắn như vậy!
Chia tay với tất cả bạn bè đã gặp trên chuyến tàu sẽ đau đớn đấy; để lại những người thân yêu trong cô đơn thì thật là buồn. Nhưng tôi chắc chắn rằng một ngày nào đó tôi sẽ đến ga trung tâm và tôi lại được thấy họ đều đến với một hành trang họ không hề có khi bước lên tàu.
Ngược lại, tôi sẽ sung sướng vì được góp phần làm cho hành trang của họ tăng thêm và phong phú hơn.
Các bạn mến! Tất cả chúng ta, hãy cố gắng thực hiện một cuộc hành trình đẹp và hãy để lại những kỷ niệm đẹp về chúng ta khi chúng ta xuống tàu.
http://3.bp.blogspot.com/_aOmz0YT4Mo...cung+be+10.jpg
Với những ai đang cùng tôi du hành trên chuyến xe lửa cuộc đời này, xin cầu chúc quý vị Thượng Lộ Bình An!
Posts: 281
Chuyến xe cuộc đời
--------------------------------------------------------------------------------
Lời hay Ý đẹp : Chuyến tàu của cuộc đời
http://1.bp.blogspot.com/_aOmz0YT4Mo...+cung+be+6.jpg
Cuộc đời giống như một chuyến du hành trên xe lửa: người này lên tàu người kia xuống ga, có những tai nạn, có những chuyện ngạc nhiên ở những trạm này, rồi chuyện buồn tột bậc ở những trạm khác.
Lúc ta chào đời cũng như khi ta bước lên xe lửa, ta gặp những người, ta đã tưởng rằng họ sẽ ở lại với ta suốt chuyến đi: đó là cha mẹ ta! Thật không may, sự thật lại khác hẳn. Song thân đã xuống một ga nọ, bỏ mặc chúng ta thiếu tình yêu thương và sự trìu mến, thiếu tình âu yếm và sự đồng hành của các đấng sinh thành.
http://4.bp.blogspot.com/_aOmz0YT4Mo...+cung+be+5.jpg
Dù sao, lại có những người khác lên tàu, họ trở nên rất quan trọng đối với chúng ta: Đó là anh chị em ta, các bạn bè và những người tuyệt vời mà ta thương yêu.
Có những người xem cuộc hành trình như một buổi dạo chơi.
Có những người khác lại chỉ thấy buồn rầu trong suốt chuyến đi.
Có những người luôn luôn hiện diện và sẵn sàng giúp đỡ những ai cần.
Có những người, khi xuống tàu, đã để lại một nỗi nhung nhớ triền miên…
Có những người vừa lên đã xuống ngay, chúng ta chỉ vừa kịp thấy họ thôi…
Chúng ta ngỡ ngàng vì một vài hành khách mà chúng ta yêu mến lại ngồi ở một toa khác, bỏ mặc chúng ta trong hành trình đơn độc. Dĩ nhiên, không ai có thể cấm cản chúng ta đi tìm họ khắp nơi trên xe lửa. Đôi khi, thật không may, chúng ta không thể ngồi bên họ bởi vì chỗ đã có người.
Không can chi… hành trình là như thế: đầy thách đố, lắm giấc mơ, nhiều hy vọng… với những lần từ biệt mà không biết bao giờ trở lại.
http://2.bp.blogspot.com/_aOmz0YT4Mo...+cung+be+4.jpg
Hãy cố gắng thực hiện chuyến đi cho tốt đẹp.
Hãy cố gắng hiểu những người ngồi bên mình và tìm ra điều tốt nhất nơi mỗi người.
Hãy nhớ rằng vào mỗi khoảnh khắc của chuyến đi, một người đồng hành nào đó có thể chao đảo và cần được chúng ta thông cảm.
Chúng ta cũng thế, chúng ta có thể chao đảo và sẽ luôn có ai đó có thể hiểu chúng ta.
Mầu nhiệm lớn lao của cuộc hành trình là ta không biết được khi nào ta sẽ xuống tàu mãi mãi. Chúng ta cũng chẳng biết được khi nào các bạn đồng hành chúng ta cũng xuống tàu như vậy. Ngay cả người ngồi ngay bên cạnh chúng ta cũng thế.
Tôi nghĩ là tôi sẽ buồn khi rời con tàu... Chắc chắn như vậy!
Chia tay với tất cả bạn bè đã gặp trên chuyến tàu sẽ đau đớn đấy; để lại những người thân yêu trong cô đơn thì thật là buồn. Nhưng tôi chắc chắn rằng một ngày nào đó tôi sẽ đến ga trung tâm và tôi lại được thấy họ đều đến với một hành trang họ không hề có khi bước lên tàu.
Ngược lại, tôi sẽ sung sướng vì được góp phần làm cho hành trang của họ tăng thêm và phong phú hơn.
Các bạn mến! Tất cả chúng ta, hãy cố gắng thực hiện một cuộc hành trình đẹp và hãy để lại những kỷ niệm đẹp về chúng ta khi chúng ta xuống tàu.
http://3.bp.blogspot.com/_aOmz0YT4Mo...cung+be+10.jpg
Với những ai đang cùng tôi du hành trên chuyến xe lửa cuộc đời này, xin cầu chúc quý vị Thượng Lộ Bình An!
Thứ Ba, 16 tháng 2, 2010
Chuyện vui
chuyện vui-------------------
Một nhân viên nói với sếp:
- Hôm nay tôi muốn được về sớm để đưa vợ đi mua sắm tết.
- Rất tiếc, không thể được!
- Chắc chắn như vậy chứ ạ? Ôi, rất cám ơn sếp!
(các bạn chưa cười thì đọc lại lần nữa)
"Vào phòng thi, gặp đề khó cách mấy tui cũng không sợ, chỉ sợ ... tên kế bên hổng làm được thôi"
Sau đêm tân hôn, cô vợ trẻ hỏi chồng:
- Chữ "sự" trong cụm từ "vô tích sự", thì viết s hay x anh nhỉ?
- Sao em lại hỏi anh điều đó, em yêu?
- à, em muốn viết thư cho mẹ em...
Bố và con
Một hướng dẫn viên du lịch đi đến đâu khi giới thiệu với khách anh ta cũng
không quên kể về bố của mình.
- Thưa quý ông, quý bà, đây là cung văn hóa do bố tôi là kiến trúc sư thiết
kế... Đây là toà nhà quốc hội, cũng là công trình của bố tôi...
Khi đến biển chết, hướng dẫn viên nói tiếp: Thưa quý ông, quý bà, chúng ta
đã tới biển chết, biển này...
- Chúng tôi biết rồi - một du khách ngắt lời - biển này là do bố anh đánh chết
chứ gì?
Ba bợm nhậu gặp nhaụ
- Ếch đề nghị: Tui nhảy ra ngoài kia kiếm xổi cái gì vồ về nhậu chơị
- Ruà nói: Ừa! ...Vồ lẹ về đây tui nấu mấy món lai rai....
- Rết hăng hái: Được đó nha!..tui lo phần đi mua rượu...
Ếch mang đồ ăn dzìa...Rùa nấu lai rai..nữa ngày sau mí xong, xoa tay:
- Rồi đó! Chờ có rượu nữa là ba anh em mình dzô!...he..he...
Chờ thêm nữa ngày vẫn hong thấy tăm hơi Rết...Đang sốt ruột thì nghe tiếng Rết ngoài cửa hang vọng vào:
- Ok! Mang giày xong rùi nè, tui đi chút nữa dzìa nha...chèn ui, giày mới chật chội đau chân quá....!
Brigitte Bardot, cô đào của màn ảnh Pháp chuyên đóng những phim khêu gợị Sau khi chết gõ cửa Thiên Đàng xin vàọ
Vị thánh giữ cửa Thiên Đàng ra tiếp và bảo:
- Muốn vào Thiên Đàng, nhà ngươi phải qua cây cầu vồng kiạ Nhưng có điều rất khó là nếu kẻ nào có lòng tà thì sẽ rớt xuống vực thẳm đầy lửa tam-muộị Nào...bây giờ nhà ngươi hãy bước lên cầu!
Cô đào đi trước và vị thánh theo sau lưng.
Tới nửa cầu, bỗng nghe một tiếng "ầm" dữ dộị Cô đào giật mình quay lại thì ra chính vị thánh, ngài đã rớt từ cầu xuống vực thẳm.
Một buổi tối nọ người ta nghe thấy tiếng từ nhà của đôi vợ chồng Thảo và Dũng mới cưới :
Vợ: Từ từ đã anh ......
Chồng: Từ từ là thế nào? Em kêu thẽ thôi! Thôi em cho anh quay lại. Cứ bắt nó dựng đứng thế này thì anh khó nghĩ quá ..........
V: Ừ thì nằm...... Ái ! Anh lại Trượt rồi......
C: Thế .... Ngửa mặt lên....Rồi...... Thôi kiểu này khó quá.Để anh quay lại nhé cho dễ......
V: Nhanh lên......... Thế ..... Nhét nó vào....... Hừ Hừ..........!!!!!!!!!!!
C: Nhưng anh sợ không vừa!!!!!!!!!!!
V: Cứ nhét vào....... Đàn ông gì mà...............
C: Làm sao ?
V: Chơi xếp hình với anh chán bỏ xừ.... Thôi em đi ngủ đây....
Một nhân viên nói với sếp:
- Hôm nay tôi muốn được về sớm để đưa vợ đi mua sắm tết.
- Rất tiếc, không thể được!
- Chắc chắn như vậy chứ ạ? Ôi, rất cám ơn sếp!
(các bạn chưa cười thì đọc lại lần nữa)
"Vào phòng thi, gặp đề khó cách mấy tui cũng không sợ, chỉ sợ ... tên kế bên hổng làm được thôi"
Sau đêm tân hôn, cô vợ trẻ hỏi chồng:
- Chữ "sự" trong cụm từ "vô tích sự", thì viết s hay x anh nhỉ?
- Sao em lại hỏi anh điều đó, em yêu?
- à, em muốn viết thư cho mẹ em...
Bố và con
Một hướng dẫn viên du lịch đi đến đâu khi giới thiệu với khách anh ta cũng
không quên kể về bố của mình.
- Thưa quý ông, quý bà, đây là cung văn hóa do bố tôi là kiến trúc sư thiết
kế... Đây là toà nhà quốc hội, cũng là công trình của bố tôi...
Khi đến biển chết, hướng dẫn viên nói tiếp: Thưa quý ông, quý bà, chúng ta
đã tới biển chết, biển này...
- Chúng tôi biết rồi - một du khách ngắt lời - biển này là do bố anh đánh chết
chứ gì?
Ba bợm nhậu gặp nhaụ
- Ếch đề nghị: Tui nhảy ra ngoài kia kiếm xổi cái gì vồ về nhậu chơị
- Ruà nói: Ừa! ...Vồ lẹ về đây tui nấu mấy món lai rai....
- Rết hăng hái: Được đó nha!..tui lo phần đi mua rượu...
Ếch mang đồ ăn dzìa...Rùa nấu lai rai..nữa ngày sau mí xong, xoa tay:
- Rồi đó! Chờ có rượu nữa là ba anh em mình dzô!...he..he...
Chờ thêm nữa ngày vẫn hong thấy tăm hơi Rết...Đang sốt ruột thì nghe tiếng Rết ngoài cửa hang vọng vào:
- Ok! Mang giày xong rùi nè, tui đi chút nữa dzìa nha...chèn ui, giày mới chật chội đau chân quá....!
Brigitte Bardot, cô đào của màn ảnh Pháp chuyên đóng những phim khêu gợị Sau khi chết gõ cửa Thiên Đàng xin vàọ
Vị thánh giữ cửa Thiên Đàng ra tiếp và bảo:
- Muốn vào Thiên Đàng, nhà ngươi phải qua cây cầu vồng kiạ Nhưng có điều rất khó là nếu kẻ nào có lòng tà thì sẽ rớt xuống vực thẳm đầy lửa tam-muộị Nào...bây giờ nhà ngươi hãy bước lên cầu!
Cô đào đi trước và vị thánh theo sau lưng.
Tới nửa cầu, bỗng nghe một tiếng "ầm" dữ dộị Cô đào giật mình quay lại thì ra chính vị thánh, ngài đã rớt từ cầu xuống vực thẳm.
Một buổi tối nọ người ta nghe thấy tiếng từ nhà của đôi vợ chồng Thảo và Dũng mới cưới :
Vợ: Từ từ đã anh ......
Chồng: Từ từ là thế nào? Em kêu thẽ thôi! Thôi em cho anh quay lại. Cứ bắt nó dựng đứng thế này thì anh khó nghĩ quá ..........
V: Ừ thì nằm...... Ái ! Anh lại Trượt rồi......
C: Thế .... Ngửa mặt lên....Rồi...... Thôi kiểu này khó quá.Để anh quay lại nhé cho dễ......
V: Nhanh lên......... Thế ..... Nhét nó vào....... Hừ Hừ..........!!!!!!!!!!!
C: Nhưng anh sợ không vừa!!!!!!!!!!!
V: Cứ nhét vào....... Đàn ông gì mà...............
C: Làm sao ?
V: Chơi xếp hình với anh chán bỏ xừ.... Thôi em đi ngủ đây....
Thứ Hai, 1 tháng 2, 2010
chuyện không vui
-2010 , 05:06 PM
--------------------------------------------------------------------------------
Có một lúc nào Tôi cứ tưởng chừng như đó là định mệnh an bày.........Anh chính là định mệnh của tôi .........Nhưng không đó chỉ là ảo tưởng dại khờ trong lòng tôi .Tôi và anh ....Tạo hoá chỉ muốn tạo nên một đoản duyên mang phần thi vị cay, đắng, ngọt, bùi,đau thương,ly hận tô lên cho đời thêm màu sắc.
Lần cuối cùng ta gặp lại nhau sau mười năm cách biệt .Anh hỏi tôi còn nhớ gì chuyện chúng mình không,riêng anh vẫn nhớ mãi chuyện ngày xưa....hình bóng em cứ luôn quanh quẩn ẩn hiện trong tim anh....anh hận anh ngày xưa đã yếu lòng để vĩnh viễn phải xa em....
Nếu là ngày xưa,có lẽ tôi sẽ nói thật nhiều,hỏi thật nhiều và khóc cũng thật nhiều ...........Nhưng bây giờ những điều ngày xưa tôi muốn nói và muốn biết ko còn tồn tại nữa ........có còn hay không có được gì cho nhau .....
Tôi lẳng lặng ngước nhìn lên bầu trời dày đặc sao đêm như thầm nói " anh hãy nhìn dãy Ngân Hà dài thăm thẳm mịt mù ......Em và anh là hai kẻ ở hai đầu xa thẳm .....hai lối đời hai hướng .........hãy để chuyện ngày xưa được an giấc dưới mộ sâu .Ngày xưa anh như con thuyền giữa hai bến đổ,cứ chông chênh giữa dòng để đau lòng chị ,nát trái tim em và anh biết có vui gì ...............Thời gian đã không thể quay trở lại ......hãy chấp nhận con đường mình đi và cố gắng vui với nó ..........Dòng đời xuôi ngược đã nuôi em trưởng thành .Em không còn là cô bé dại khờ của ngày xưa ......... vết thương ngày xưa cũng đã dịu dần theo bánh xe thời gian,tình xưa cũng đã ngủ yên trong lòng ........."
--------------------------------------------------------------------------------
Có một lúc nào Tôi cứ tưởng chừng như đó là định mệnh an bày.........Anh chính là định mệnh của tôi .........Nhưng không đó chỉ là ảo tưởng dại khờ trong lòng tôi .Tôi và anh ....Tạo hoá chỉ muốn tạo nên một đoản duyên mang phần thi vị cay, đắng, ngọt, bùi,đau thương,ly hận tô lên cho đời thêm màu sắc.
Lần cuối cùng ta gặp lại nhau sau mười năm cách biệt .Anh hỏi tôi còn nhớ gì chuyện chúng mình không,riêng anh vẫn nhớ mãi chuyện ngày xưa....hình bóng em cứ luôn quanh quẩn ẩn hiện trong tim anh....anh hận anh ngày xưa đã yếu lòng để vĩnh viễn phải xa em....
Nếu là ngày xưa,có lẽ tôi sẽ nói thật nhiều,hỏi thật nhiều và khóc cũng thật nhiều ...........Nhưng bây giờ những điều ngày xưa tôi muốn nói và muốn biết ko còn tồn tại nữa ........có còn hay không có được gì cho nhau .....
Tôi lẳng lặng ngước nhìn lên bầu trời dày đặc sao đêm như thầm nói " anh hãy nhìn dãy Ngân Hà dài thăm thẳm mịt mù ......Em và anh là hai kẻ ở hai đầu xa thẳm .....hai lối đời hai hướng .........hãy để chuyện ngày xưa được an giấc dưới mộ sâu .Ngày xưa anh như con thuyền giữa hai bến đổ,cứ chông chênh giữa dòng để đau lòng chị ,nát trái tim em và anh biết có vui gì ...............Thời gian đã không thể quay trở lại ......hãy chấp nhận con đường mình đi và cố gắng vui với nó ..........Dòng đời xuôi ngược đã nuôi em trưởng thành .Em không còn là cô bé dại khờ của ngày xưa ......... vết thương ngày xưa cũng đã dịu dần theo bánh xe thời gian,tình xưa cũng đã ngủ yên trong lòng ........."
Thứ Hai, 18 tháng 1, 2010
Chuyện vui (vợ chồng nửa đêm)
Lẩm cẩm vợ chồng giữa đêm
LỘN SỐ
Kịch xẩy ra trong một phòng ngủ. Hai vợ chồng (có thể là một người đàn ông và một người đàn bà, hay hai người đàn ông, hay hai người đàn bà – cách xưng hô sẽ thay đổi tuỳ theo trường hợp) đang ngủ thì có tiếng điện thoại reo lúc 2 giờ sáng. Người chồng (C) nhấc điện thoại, người vợ (V) nằm im.
C: Hello…Hello?
(Cúp điện thoại, định ngủ tiếp)
V: Ai thế?
C: Không biết. Chẳng thấy nói gì cả. Cúp máy.
V: Sao lại cúp máy?
C: Chắc gọi lộn số.
V: Tại sao lại có người gọi lộn số vào giờ này nhỉ?
C: Người ta gọi lộn số giờ nào mà chẳng được.
V: Thế sao lại chọn số của mình mà gọi lộn chứ?
C: Tôi không nghĩ là người ta chọn số của mình mà gọi lộn. Người ta chỉ gọi lộn.
V: Chắc đây là ám hiệu quá.
C: Ám hiệu gì? Ai đưa ám hiệu?
V: Thì “bạn” của ông chứ ai vào đây nữa.
C: Thằng cha đó đâu có phải là bạn tôi đâu mà bà nói vậy.
V: “Thằng cha” đó không phải là bạn ông?
C: Đúng thế.
V: Thế mà ông nói là không nói gì cả.
C: Đúng. Có nói gì đâu.
V: Thế tại sao ông lại biết là “thằng cha”?
C: Tôi có biết gì đâu.
V: Ông vừa mới nói, “Thằng cha đó đâu có phải là bạn tôi”.
C: Thì…nói vậy cho nó tiện thôi chứ đâu có phải là…đáng lẽ tôi phải nói là…”người ta…”…”Người ta không nói gì hết”.
V: Thế tại sao ông không nói như vậy?
C: Tôi đâu có biết…Nếu nói thế thì đã không có chuyện với bà.
V: Có phải đây nẳm trong âm mưu của ông không?
C: Âm mưu gì?
V: Âm mưu làm cho tôi rối trí.
C: Làm sao tôi làm bà rối trí được chứ?
V: Dễ quá mà…Ông dùng chữ “thằng cha” trong khi thật ra đó là “con mẹ ”…Rồi ông lại đổi sang dùng chữ “người ta” để làm cho tôi rối trí…
C: Tôi bây giờ mới là người bị rối trí. Bà nói “Con mẹ” nào?
V: Làm sao tôi biết được. “Con mẹ” đó là bồ của ông mà.
C: Không có “con mẹ” nào hết. Chỉ có người ta gọi lộn số mà thôi.
V: Thế con mẹ đó có đẹp đẽ gì không?
C: Con mẹ nào?
V: Con mẹ bồ của ông chứ còn ai.
C: Bà ăn nói hàm hồ....làm gì có con mẹ nào....Người ta gọi điện thoại...lộn số...chỉ có thế thôi mà bà làm gì dữ vậy?
(Chồng đứng lên ra đóng cửa sổ một cái rầm.)
V: Lại ám hiệu gì nữa đó?
C: Bà nói gì? Ám hiệu gì?
V: Ám hiệu bằng cách đóng cửa sổ.
C: Tôi đóng cửa sổ lại vì thấy lạnh.
V: Thế tại sao ông không thấy lạnh và đóng cửa sổ lại trước khi ông nhận được ám hiệu bằng cú điện thoại?
C: Tôi không thấy lạnh trước khi nhận được ám hiệu.
V: Thấy chưa. Tôi nói có sai đâu!
C: Để tôi nói cho bà nghe: Không có ám hiệu...mà cũng chẳng có con mẹ nào hết...chỉ có người nào đó gọi lộn số...và tôi đóng của sổ lại vì tôi thấy lạnh...Chỉ có thế thôi. Bà làm ơn đi ngủ đi cho tôi nhờ. (Tắt đèn) Trời đất quỷ thần!!!
V: Ông có chắc là con mẹ ấy thấy cái ám hiệu của ông không?
C : Thấy cái gì?
V: Cái đèn, bật lên bật xuống đó.
C: Ai thấy?
V: Tại sao ông lại hỏi tôi? Con mẹ bồ của ông chứ ai.
C: (Thở dài) Thôi bà ơi, đi ngủ đi. Hai rưỡi sáng rồi.
V: Sao ông biết là hai rưỡi sáng rồi?
C: Coi đồng hồ thì biết chứ sao nữa?
V: Chứ không phải là con mẹ ấy nói trước với ông là nó sẽ gọi ông lúc hai rưỡi sáng hay sao?
C: Con mẹ nào?
V: Con mẹ đứng ngoài kia chờ ám hiệu đóng cửa sổ và tắt đèn, mở đèn của ông chứ còn ai vào đây.
C: Thôi bà ơi...không có con mẹ nào hết...không có ai chờ ai hết...chỉ có người nào đó gọi lộn số thôi...bà nghe rõ chưa? Mà tại sao bà lại có cái ý tưởng là tôi léng phéng với con nào cơ chứ? Bà biết là tôi yêu bà đến thế nào mà...Có ai hiểu cho tôi không, khổ quá...Thôi đi ngủ đi, bà ơi!
V: Thôi...tôi xin lỗi ông...có lẽ là tại tôi ghen quá...
C: Có chuyện gì đâu mà bà phải ghen với tương...thôi đi ngủ đi...mai tôi phải dậy sớm đi làm...
V: Tôi...tôi xin lỗi ông...
C: Thôi được rồi... đừng nghĩ đến những chuyện ấy nữa.
(Chồng giả vờ ngủ. Vợ bắt đầu ngáy. Chồng nhẹ nhàng lật chăn sang một bên, đứng dậy, cởi bộ pi gia ma trên người, để lộ bộ quần áo đã mặc sẵn, lấy mũ đội rồi rón rén ra cửa.
Có tiếng súng lên cò. Chồng hết hồn quay lại)
V: Ông mà mở cửa đi thì tôi bắn một phát nát thây ông cho mà coi!
LỘN SỐ
Kịch xẩy ra trong một phòng ngủ. Hai vợ chồng (có thể là một người đàn ông và một người đàn bà, hay hai người đàn ông, hay hai người đàn bà – cách xưng hô sẽ thay đổi tuỳ theo trường hợp) đang ngủ thì có tiếng điện thoại reo lúc 2 giờ sáng. Người chồng (C) nhấc điện thoại, người vợ (V) nằm im.
C: Hello…Hello?
(Cúp điện thoại, định ngủ tiếp)
V: Ai thế?
C: Không biết. Chẳng thấy nói gì cả. Cúp máy.
V: Sao lại cúp máy?
C: Chắc gọi lộn số.
V: Tại sao lại có người gọi lộn số vào giờ này nhỉ?
C: Người ta gọi lộn số giờ nào mà chẳng được.
V: Thế sao lại chọn số của mình mà gọi lộn chứ?
C: Tôi không nghĩ là người ta chọn số của mình mà gọi lộn. Người ta chỉ gọi lộn.
V: Chắc đây là ám hiệu quá.
C: Ám hiệu gì? Ai đưa ám hiệu?
V: Thì “bạn” của ông chứ ai vào đây nữa.
C: Thằng cha đó đâu có phải là bạn tôi đâu mà bà nói vậy.
V: “Thằng cha” đó không phải là bạn ông?
C: Đúng thế.
V: Thế mà ông nói là không nói gì cả.
C: Đúng. Có nói gì đâu.
V: Thế tại sao ông lại biết là “thằng cha”?
C: Tôi có biết gì đâu.
V: Ông vừa mới nói, “Thằng cha đó đâu có phải là bạn tôi”.
C: Thì…nói vậy cho nó tiện thôi chứ đâu có phải là…đáng lẽ tôi phải nói là…”người ta…”…”Người ta không nói gì hết”.
V: Thế tại sao ông không nói như vậy?
C: Tôi đâu có biết…Nếu nói thế thì đã không có chuyện với bà.
V: Có phải đây nẳm trong âm mưu của ông không?
C: Âm mưu gì?
V: Âm mưu làm cho tôi rối trí.
C: Làm sao tôi làm bà rối trí được chứ?
V: Dễ quá mà…Ông dùng chữ “thằng cha” trong khi thật ra đó là “con mẹ ”…Rồi ông lại đổi sang dùng chữ “người ta” để làm cho tôi rối trí…
C: Tôi bây giờ mới là người bị rối trí. Bà nói “Con mẹ” nào?
V: Làm sao tôi biết được. “Con mẹ” đó là bồ của ông mà.
C: Không có “con mẹ” nào hết. Chỉ có người ta gọi lộn số mà thôi.
V: Thế con mẹ đó có đẹp đẽ gì không?
C: Con mẹ nào?
V: Con mẹ bồ của ông chứ còn ai.
C: Bà ăn nói hàm hồ....làm gì có con mẹ nào....Người ta gọi điện thoại...lộn số...chỉ có thế thôi mà bà làm gì dữ vậy?
(Chồng đứng lên ra đóng cửa sổ một cái rầm.)
V: Lại ám hiệu gì nữa đó?
C: Bà nói gì? Ám hiệu gì?
V: Ám hiệu bằng cách đóng cửa sổ.
C: Tôi đóng cửa sổ lại vì thấy lạnh.
V: Thế tại sao ông không thấy lạnh và đóng cửa sổ lại trước khi ông nhận được ám hiệu bằng cú điện thoại?
C: Tôi không thấy lạnh trước khi nhận được ám hiệu.
V: Thấy chưa. Tôi nói có sai đâu!
C: Để tôi nói cho bà nghe: Không có ám hiệu...mà cũng chẳng có con mẹ nào hết...chỉ có người nào đó gọi lộn số...và tôi đóng của sổ lại vì tôi thấy lạnh...Chỉ có thế thôi. Bà làm ơn đi ngủ đi cho tôi nhờ. (Tắt đèn) Trời đất quỷ thần!!!
V: Ông có chắc là con mẹ ấy thấy cái ám hiệu của ông không?
C : Thấy cái gì?
V: Cái đèn, bật lên bật xuống đó.
C: Ai thấy?
V: Tại sao ông lại hỏi tôi? Con mẹ bồ của ông chứ ai.
C: (Thở dài) Thôi bà ơi, đi ngủ đi. Hai rưỡi sáng rồi.
V: Sao ông biết là hai rưỡi sáng rồi?
C: Coi đồng hồ thì biết chứ sao nữa?
V: Chứ không phải là con mẹ ấy nói trước với ông là nó sẽ gọi ông lúc hai rưỡi sáng hay sao?
C: Con mẹ nào?
V: Con mẹ đứng ngoài kia chờ ám hiệu đóng cửa sổ và tắt đèn, mở đèn của ông chứ còn ai vào đây.
C: Thôi bà ơi...không có con mẹ nào hết...không có ai chờ ai hết...chỉ có người nào đó gọi lộn số thôi...bà nghe rõ chưa? Mà tại sao bà lại có cái ý tưởng là tôi léng phéng với con nào cơ chứ? Bà biết là tôi yêu bà đến thế nào mà...Có ai hiểu cho tôi không, khổ quá...Thôi đi ngủ đi, bà ơi!
V: Thôi...tôi xin lỗi ông...có lẽ là tại tôi ghen quá...
C: Có chuyện gì đâu mà bà phải ghen với tương...thôi đi ngủ đi...mai tôi phải dậy sớm đi làm...
V: Tôi...tôi xin lỗi ông...
C: Thôi được rồi... đừng nghĩ đến những chuyện ấy nữa.
(Chồng giả vờ ngủ. Vợ bắt đầu ngáy. Chồng nhẹ nhàng lật chăn sang một bên, đứng dậy, cởi bộ pi gia ma trên người, để lộ bộ quần áo đã mặc sẵn, lấy mũ đội rồi rón rén ra cửa.
Có tiếng súng lên cò. Chồng hết hồn quay lại)
V: Ông mà mở cửa đi thì tôi bắn một phát nát thây ông cho mà coi!
Thứ Năm, 14 tháng 1, 2010
Chuyện vui
Ông ấy giỏi
- Người chồng nói với vợ - anh thấy ông huấn luyện viên đội tuyển bóng đá nữ phải là người tài giỏi lắm!
- Em thấy ông ấy cũng bình thường như mọi huấn luyện viên khác chứ đâu có gì là giỏi.
- Giỏi lắm chứ! Em không thấy ông ấy nói gì cái cô đều nghe tăm tắp. Còn anh chỉ có "huấn luyện" một mình em mà cũng không xong.
Ai giỏi
Hai học trò kể về bố mình:
- Bố tớ giỏi lắm! Hôm nọ bố tớ tay không bắt cướp.
- Bố tớ còn giỏi hơn bố cậu, cứ mỗi lần đi nhậu về bố tớ còn "bắt được" hai chú cảnh sát đi kèm!
- Người chồng nói với vợ - anh thấy ông huấn luyện viên đội tuyển bóng đá nữ phải là người tài giỏi lắm!
- Em thấy ông ấy cũng bình thường như mọi huấn luyện viên khác chứ đâu có gì là giỏi.
- Giỏi lắm chứ! Em không thấy ông ấy nói gì cái cô đều nghe tăm tắp. Còn anh chỉ có "huấn luyện" một mình em mà cũng không xong.
Ai giỏi
Hai học trò kể về bố mình:
- Bố tớ giỏi lắm! Hôm nọ bố tớ tay không bắt cướp.
- Bố tớ còn giỏi hơn bố cậu, cứ mỗi lần đi nhậu về bố tớ còn "bắt được" hai chú cảnh sát đi kèm!
Thứ Bảy, 2 tháng 1, 2010
Chuyện tình đầu
--------------------------------------------------------------------------------
Người ta hay nói tình yêu đầu đời là tình yêu đẹp ,bất diệt .Bỡi gì mỗi một điều gì đến cũng là lần đầu tiên nên nó ấn tượng và đẹp .Nhưng đa số nó lại là những mối tình không trọn vẹn.Nhiều nụ cười và cũng nhiều nước mắt ......Tình dang dở nhưng khó quên,ít hay nhiều vẫn còn động lại trong lòng chút dư âm của nó .Đôi khi có người đeo mang nó như một gói hành trang thầm kín trên suốt đoạn đường đời .
Tôi một người bình thường như bao người khác,cũng đã từng bồng bềnh thổn thức với tình đầu .Hành trang vào đời của tôi luôn thấp thoáng bóng dáng của nó .Hiện hữu ở một nơi nào đó tận cùng của đáy tâm tư .Tôi cố quên,mang trang sách dĩ vãng xếp lại và vùi thật sâu vào đáy mộ tình chết ngày ấy .Tôi tự rèn luyện chính mình cứng rắn,lý trí vững mạnh để không có những phút giây vu vơ hay một thoáng tâm tư dại khờ hư ảo về nó ........Nhưng tôi lại không ngăn cản được những gì đã in sâu vào tiềm thức .Nhất là những lúc buồn lòng về tình cảm thì nó tự ùa về trong giấc ngũ Cho dù tôi không muốn và không hề nghĩ đến .............
Mãi cho đến 10 năm sau .......Bỗng dưng tiềm thức của tôi không còn bị nó vương vấn như ngày trước ....Không còn những dòng nước mắt lăn dài trong những giấc mơ mộng mị vu vơ .........nhưng cái tôi đối diện lại là sự trĩu nặng trong lòng niềm hối hận đã tổn thương người thân của mình ....................Nhiều lúc tôi tự hỏi,tôi có phải là người có lỗi .......? Hay tôi chỉ là nạn nhân của tình cảm mà tôi không được sự tha thứ cho dù đã trải qua bao tháng năm dài .....!!
Sau 10 năm gặp lại,những tưởng chuyện ngày xưa đã trôi vào quá khứ .....nào hay tình thân cũng ko xoá lấp được sự buồn lòng của ngày xưa ............Và sự trở về của tôi lại là dĩ vãng đội mồ sống lại của chị ........Sau những năm tháng bôn ba nơi xứ người ...........trái tim tôi đã dần xoá đi hình bóng anh ấy ......Bây giờ anh ấy đã là chồng và là cha của con chị ,nhưng sao chị ko quên được chuyện ngày xưa .........Chẳng lẽ mãi mãi cả cuộc đời này chúng ta ko còn có thể trở lại tình thân như ngày còn thơ ấu .......
Người ta hay nói tình yêu đầu đời là tình yêu đẹp ,bất diệt .Bỡi gì mỗi một điều gì đến cũng là lần đầu tiên nên nó ấn tượng và đẹp .Nhưng đa số nó lại là những mối tình không trọn vẹn.Nhiều nụ cười và cũng nhiều nước mắt ......Tình dang dở nhưng khó quên,ít hay nhiều vẫn còn động lại trong lòng chút dư âm của nó .Đôi khi có người đeo mang nó như một gói hành trang thầm kín trên suốt đoạn đường đời .
Tôi một người bình thường như bao người khác,cũng đã từng bồng bềnh thổn thức với tình đầu .Hành trang vào đời của tôi luôn thấp thoáng bóng dáng của nó .Hiện hữu ở một nơi nào đó tận cùng của đáy tâm tư .Tôi cố quên,mang trang sách dĩ vãng xếp lại và vùi thật sâu vào đáy mộ tình chết ngày ấy .Tôi tự rèn luyện chính mình cứng rắn,lý trí vững mạnh để không có những phút giây vu vơ hay một thoáng tâm tư dại khờ hư ảo về nó ........Nhưng tôi lại không ngăn cản được những gì đã in sâu vào tiềm thức .Nhất là những lúc buồn lòng về tình cảm thì nó tự ùa về trong giấc ngũ Cho dù tôi không muốn và không hề nghĩ đến .............
Mãi cho đến 10 năm sau .......Bỗng dưng tiềm thức của tôi không còn bị nó vương vấn như ngày trước ....Không còn những dòng nước mắt lăn dài trong những giấc mơ mộng mị vu vơ .........nhưng cái tôi đối diện lại là sự trĩu nặng trong lòng niềm hối hận đã tổn thương người thân của mình ....................Nhiều lúc tôi tự hỏi,tôi có phải là người có lỗi .......? Hay tôi chỉ là nạn nhân của tình cảm mà tôi không được sự tha thứ cho dù đã trải qua bao tháng năm dài .....!!
Sau 10 năm gặp lại,những tưởng chuyện ngày xưa đã trôi vào quá khứ .....nào hay tình thân cũng ko xoá lấp được sự buồn lòng của ngày xưa ............Và sự trở về của tôi lại là dĩ vãng đội mồ sống lại của chị ........Sau những năm tháng bôn ba nơi xứ người ...........trái tim tôi đã dần xoá đi hình bóng anh ấy ......Bây giờ anh ấy đã là chồng và là cha của con chị ,nhưng sao chị ko quên được chuyện ngày xưa .........Chẳng lẽ mãi mãi cả cuộc đời này chúng ta ko còn có thể trở lại tình thân như ngày còn thơ ấu .......
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)

